Cũng không biết từ khi nào, Tử Hỏa không khôi phục lại nữa, còn bị đóng băng trắng xóa phong tỏa lại trong hồ băng lớn.

"Ha, tâm sinh tướng?"

Nụ cười của Lý Thanh Sơn còn lạnh lùng hơn gió lạnh, ánh mắt nhìn về phía đỉnh núi còn nóng bỏng hơn cả lửa.

Phải cảm ơn pháp tắc Địa Ngục và bát canh Mạnh Bà kia. Dưới sự tri rèn của băng và lửa, Dương Thần của hắn chưa bao giờ bị hủy diệt thật sự, thậm chí ngay cả sức mạnh cũng không mảy may tổn thất, ngược lại còn được niêm phong kỹ càng.

Thống khổ giống một cây chùy sắt đánh mạnh vào người hắn, không những không đánh ngã được hắn mà ngược lại, còn kích thích sức mạnh chân chính trong lòng hắn.

Giống một thanh hàn đao, rút ra khỏi lò nung, nhúng vào nước lạnh, trải qua nhiều lần rèn luyện mài giũa làm lộ ra lưỡi dao sắc bén!

Rắc rắc rắc rắc! Ầm ầm!

Băng sơn dưới chân xuất hiện rất nhiều vết nứt, Tử Hỏa lại rục rịch.

Lý Thanh Sơn không hề do dự, vẫn nhanh chân đi về phía trước như cũ. Còn thong thả nói:

"Ta cầu Đại Tự Tại, có được Đại Tự Tại. Là tâm của vô số chúng sinh. Ta có tội gì?"

Sau đó băng sơn không nứt, Tử Hỏa không sống lại.

Thông suốt Đại Tự Tại đạo, tuy không có sức mạnh, không dùng các chiêu thức phép thuật, nhưng lại có thể che phủ sông băng, san bằng hỏa ngục.

Giống một thanh hàn đao rút ra khỏi vỏ, chém nát từng tầng sắc thái.

Tới khi leo lên được đỉnh núi, hắn lập tức nhổ ra số nước canh đen ngòm. Chính là canh Mạnh Bà đã phong ấn toàn bộ sức mạnh của hắn.

Hắn dửng dưng lau miệng, phóng mắt nhìn ra xa. Quần sơn tĩnh lặng, sông băng dài vô tận.

Chỉ cần giơ tay là có thể chạm tới bầu trời. Hoài bão rộng lớn vô ngần!

Hắn đột nhiên nhớ lại, Đại Tự Tại Thiên chính là vị Thần khổ hạnh, nhiều năm đả tọa tu hành trên đỉnh Đại Tuyết Sơn, lĩnh ngộ được trí tuệ thâm thúy và sức mạnh kinh khủng nhất.

Thật ra rất công bằng. Muốn tìm được Đại Tự Tại siêu thoát thì sao có thể không phải chịu mọi loại thống khổ hành hạ được.

Sau đó hắn bật cười, cũng khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Tự Tại Thiên Thư. Bắt đầu khổ hạnh.

Điện Thanh Đại Quỷ không biết nên làm thế nào, hiển nhiên ở đây đã xảy ra biến cố rất lớn. Đáng lẽ hắn phải hồi báo với phán quan.

Lý Thanh Sơn như cảm giác được, ngồi nhìn hắn từ đằng xa. Tuy cách hàng vạn dặm sông băng, nhưng cái nhìn này vẫn đáng sợ khiếp người như cũ.

Hắn sợ hãi co rúm lại, quỳ sụp xuống đất.

Lý Thanh Sơn nhắm mắt, khuôn mặt trang nghiêm tĩnh lặng, vẻ mặt tự tại thong dong. Tuy da thịt đã bị lạnh tới tím bầm, nhưng nét mặt lại thông suốt trong sáng như lưu ly, giống một bức tượng thần.

Điện Thanh Đại Quỷ cảm nhận được sự uy nghiêm vô cùng khủng bố. Bình sinh hắn từng gặp vô số hung sát ác quỷ, cũng quen thuộc với sinh tử Luân Hồi, cực hình hành hạ. Nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy kinh khủng như lúc này. Là uy nghiêm của vị Thần hủy diệt.

Ngày qua ngày, năm qua năm, cho tới mãi mãi.

Lý Thanh Sơn bị đông cứng thành một pho tượng đá. Thân hình hắn mờ nhạt không rõ, trông có vẻ quái dị vặn vẹo khi Tử Hỏa chiếu vào. Tượng băng lại bị gió lạnh điêu khắc nên lại càng quái dị hơn, biến thành một pho tượng Thần thời Thái Cổ.

Điện Thanh Đại Quỷ ngủ say ở bên dưới sông băng, nằm mơ hết ác mộng này tới ác mộng khác. Trong cơn ác mộng luôn nhìn thấy ánh mắt uy nghiêm đáng sợ kia.

Đột nhiên có tiếng sấm đánh đùng đoàng truyền ra từ phía xa, đánh thức hắn khỏi cơn ác mộng, mắt mơ màng nhìn lên bầu thiên không.

Đoàng!

Một tia sấm bổ vào tượng thần! Mặc dù đang ở sâu dưới Địa Ngục, nhưng Thiên Kiếp vẫn có thể ghé thăm.

Tượng thần bị phá vỡ, một bóng người màu đen chậm rãi đứng dậy, từ từ vung tứ chi trông vô cùng quỷ dị. Tuy nhiên lại ẩn chứa nhịp điệu kỳ diệu, trông giống một vũ đạo cúng tế.

Tà Thần thức tỉnh.

Đoàng đoàng đoàn đoàng! Thiên Kiếp gián xuống, ánh chớp lóe lên vạn trượng.

Điện Thanh Đại Quỷ ngẩng đầu lên nhìn, kinh ngạc há hốc mồm. Cảm thấy lôi quang vạn trượng đang tạo thành hào quang chói lòa phía sau lưng Tà Thần.

Động tác của Tà Thần đột nhiên cứng đờ, đùi phải đang uốn lượn đứng thẳng, chân trái vung ra mở rộng, hai tay nhẹ nhàng vung lên, hai con mắt khép hờ, tròng mắt lúc động lúc tĩnh lặng, mạnh mẽ và xinh đẹp, hiển lộ Đại Tự Tại Vũ Vương Tướng.

Ngay sau đó, hai tay hắn chuyển động như nước, tạo ra vô số tàn ảnh.

Rầm!

Chân trái đột nhiên đạp mạnh xuống đỉnh núi, tất cả sông băng vỡ tan, hóa thành biển lửa hừng hực.

Ánh chớp rợp chời trút xuống.

Lý Thanh Sơn đứng vững trên biển lửa, hai mắt đột nhiên trợn tròn hiển lộ Đại Tự Tại Khủng Bố Tướng. Giữa mi tâm xuất hiện con mắt thứ ba mở ra, bắn ra ngoài một luồng hắc hỏa, đâm xuyên qua ánh chớp rợp trời.

Hắn cười gằn càn rỡ, nếu tất cả ràng buộc đã biến mất thì hãy bắt đầu đi!

Dương Thần hóa thành Nguyên Thần, độ Thiên kiếp lần thứ sáu.

Hắn cảm giác tự do mà trước nay chưa bao giờ cảm nhận được, giải thoát từ vô tận thống khổ, nhảy múa trong kiếp lôi ngục hỏa. Không có Ngũ Âm Ma, Phiền Não Ma làm loạn, tức hắn đã là ma trong ma!