Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2979. Nơi Quỷ Quái Gì Đây?

Nhưng có thực là tiêu trừ không? Hay do vượt quá khoảng cách nên hắn không thể nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy tiếng vang.

Hắn nhanh chóng phát hiện ra, rằng dù hắn có triển khai phép thuật thế nào thì pháp lực đều không hề hao tổn. Dù cho hắn chưa từng rút linh lực, mà ở thế giới này cũng không có linh lực để rút.

Tuy không gặp phải bất kỳ kẻ địch nào, cũng không bị thế giới này bài xích nhưng ở trong thế giới thuần một màu trắng vô ngần này, hắn cảm nhận được bầu không khí vô cùng quỷ dị mà trước này hắn chưa từng được biết.

Khiến một người đã bước vào Thiên Ma chi đạo như hắn phải run rẩy.

Chỉ bay lên trời một lúc mà hắn đã dần cảm thấy mờ mịt. Không rõ đất ở nơi nào, bốn phương tám hướng, trên dưới trái phải toàn là màu trắng, giống nhau như đúc.

Một người bay tới bay lui nhiều năm như hắn bây giờ lại có cảm giác trỗng rỗng, bị lạc phương hướng không rõ bến bờ.

Nhưng cũng may nơi này vẫn phân chia đất trời. Hắn thu độn pháp, sau đó quay trở lại mặt đất.

Hắn cố tình rơi từ trên cao xuống mặt đất màu trắng, nhưng vẫn không hề bị thương, thậm chí còn không cảm nhận được chút lực xung kích nào.

Cảm giác mặt đất màu trắng không mềm không cứng, hoàn toàn không thể hình dung được bằng từ ngữ.

Mặt đất trơn nhẵn, không có đường vân nào. Hắn nằm trên mặt đất cẩn thận vuốt ve, ngay cả một hạt cát lồi lên hay lõm xuống cũng không có, thế nhưng lại không hề bóng loáng.

Tất cả sự vật, tất cả cảm giác quen thuộc đều bị rút đi, chỉ còn sót lại sự trống rỗng.

Thậm chí hắn còn hơi nhớ cái rét căm căm ở sông băng, cái nóng hổi của biển lửa, khi tức giận và vui mừng trong lòng.

Hắn thử đánh dấu một ít lên mặt đất màu trắng để làm vật tham chiếu, nhưng dù hắn có dùng chiêu số mạnh mẽ như Khai Sơn Đoạn Lưu cũng không thể để lại chút vết tích nào trên mặt đất thuần trắng này cả.

Không thể dùng sức, muốn liều mạng cũng không được.

"Rốt cuộc nơi này là nơi quỷ quái gì?"

...

Cùng lúc đó, tại đạo trường của Địa Tạng vương Bồ Tát... U Minh cung.

Có câu nói cổ xưa thế này:

"Nhìn mà không thấy, nghe mà không hay, chính là U Minh. Vì lẽ đó U Minh giả thuyết đạo nhưng lại không phải đạo giả."

Hai bên tấm bảng viết:

"An nhẫn bất động như đất, tĩnh lự thâm mật như mật tàng."

Bình Đằng vương khom lưng, hỏi:

"Vì sao Bồ Tát không ngăn cản người đó?"

Hắn không tin Lữ phán quan vì tẩu hỏa nhập ma thật mà tình cờ xông vào tầng Địa Ngục thứ mười tám.

Liếc mắt nhìn thoáng qua đại bạch khuyển to lớn như sư tử đang ngồi phục bên dưới, tuy Địa Ngục đạo rộng lớn vô biên, nhưng dù có thần thú Đế Thính ở đây cũng không thể biết được hướng đi của người đó.

Năm xưa khi tên linh mệnh Thạch Hầu đại náo Địa Phủ cũng bị Địa Tạng vương Bồ Tát cản lại, cớ sao bây giờ lại không ngăn được một Quỷ Tiên nhỏ bé.

Địa Tạng vương Bồ Tát chậm rãi mở hai mắt, khuôn mặt xanh nhạt như cười như không, vẻ mặt thờ ơ khó dò:

"Không sinh không diệt, không bẩn không sạch, không tăng không giảm."

Bình Đẳng vương ngẩn người, hiểu ngay lập tức:

"Chỉ dựa vào một Quỷ Tiên như hắn cũng dám tiến vào Vô Sắc giới, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới cả. Là ta lo xa rồi."

Nếu có tăng lữ khác ở đây chắc chắn sẽ kinh ngạc há hốc miệng.

Đạo Phật đặt tên cho ba ngàn thế giới là "Không", bao gồm luôn cả Dục giới bên trong. Tầng cao nhất là Vô Sắc giới, đó chính là Tam giới.

"Không" và Dục giới không phải cái tên của một vị trí địa lý nào.

Tên như ý nghĩa, Dục giới là tập hợp các thế giới, sinh ra vì tất cả sinh linh, đặc biệt là nhân loại.

"Không" là tất cả mục sắc, tập hợp các vật chất. Tất nhiên Vô Sắc giới đã vượt qua cảnh giới tối cao.

Vì vậy mà đa số tăng lữ đều cho rằng, thực chất Vô Sắc giới không tồn tại, chỉ là hình dung của cảnh giới tu hành. Cho dù tiến vào thế giới cực lạc cũng phải tu hành không ngừng mới có cơ hội đạt được tới cảnh giới này.

Không ai ngờ rằng, Vô Sắc giới không chỉ còn tồn tại, mà còn là tên gọi đúng của tầng Địa Ngục thứ mười tám.

Tảng đá lớn trong lòng Bình Đằng vương hạ xuống, hài lòng xin cáo lui.

Ác quỷ tiến vào Vô Sắc giới sẽ được trải nghiệm Vô Gian Địa Ngục thực thụ, cho dù có bay đi mười vạn tám ngàn dặm thì cũng chỉ đang đi loanh quanh tại chỗ. Dù ngây ngốc cả trăm triệu năm cũng đừng hòng gặp được tên Lục Nhĩ Mi Hầu kia.

Muốn sống không được, muốn chết cũng chẳng xong. Đi không ngừng, thời gian không ngừng. Gọi là Vô Gian Địa Ngục.

Hắn cũng không quan tâm tới việc tứ đại phán quan chết đi. Trong Lục Đạo Luân Hồi có rất nhiều kẻ mạnh, làm phán quan sẽ được trường sinh bất tử có ai mà không muốn. Mà Quỷ Tiên ở Ngạ Quỷ Đạo lại nhiều như chó hoang, nói chung cứ triệu tới là được.

Thứ duy nhất có thể uy hiếp được Chân Tiên như họ chỉ có Thiên Địa Sát Kiếp mà thôi.