Sau khi Bình Đẳng vương rời đi, Đế Thính ló đầu ra hỏi:
"Bồ Tát, người kia thực sự sẽ bị giam lại ở Vô Sắc giới sao?"
Địa Tạng vương Bồ Tát chỉ nói hai chứ:
"Ngộ Không*."
*(Cũng có nghĩa là Đốn Ngộ ra Không)
Đế Thính run người, dường như vừa liên tưởng tới một hồi ức tồi tệ:
"Ài, ngài cái gì cũng tốt, nhưng lại rất thích ra mấy câu đánh đố! Tất nhiên là ta biết, chỉ cần tu thành Tứ Thiền Bát Định là có thể phá vỡ chân ý Không tức là sắc, lúc đó có thể đi lại tự do ở Vô Sắc giới. Nhưng hắn chỉ là một tên Quỷ Tiên, còn lâu mới tới Luyện Thần Hoàn Hư! Sao lại có khả năng Ngộ Không được?"
Tứ Thiền Bát Định tức là thiền định, là cách tu hành quan trọng nhất của đạo Phật.
Tứ bát đều nâng lớn, vừa hay đối lập với Vô Sắc giới. Bên kia là thiền, còn Vô Sắc giới là định. Được chia ra thành Tứ thiền định và Tứ không định.
Tứ thiền định ở chỗ Ngộ Sắc, Tứ không định ở chỗ Ngộ Không.
Trong Tâm Kinh có viết:
"Sắc tức là Không, Không tức là Sắc. Sắc tức là Không, Không tức là Sắc."
Miêu tả bốn tầng cảnh giới, còn là từng tầng thâm sâu cho tới cảnh giới tối cao.
Lý Thanh Sơn hiểu tâm sinh tướng trên băng sơn, phá được các loại màu sắc, đạt tới cảnh giới Sắc tức là Không thì không còn phải chịu các loại cực hình đau khổ, đạt được tự do. Đó chính là Ngộ Sắc.
Có rất nhiều cao tăng đại đức có trí tuệ và nghị lực cao cả, chỉ cần tu hành không ngừng đều có thể đạt tới cảnh giới này.
Cho dù đã vượt qua Thiên Kiếp lần thứ bảy, đạt được La Hán quả vị thì cũng chưa chắc tiến thêm được một bước, hiểu được Không tức là Sắc.
Ngộ Không rất khó, chỉ có thấy được một chút.
Địa Tạng vương Bồ Tát chỉ cười không nói.
...
"Tên là Lý Thanh Sơn, ta nhận ra, thực chất ta chỉ là một nhân vật trong truyện tranh..."
Trên mặt đất trắng ngần, Lý Thanh Sơn ngồi ôm hai chân lẩm bẩm trong miệng, không khác nào máy móc bị hỏng.
Rồi đột ngột tức giận:
"Nhưng mà bối cảnh đâu? Khung thoại đâu? Nơi quỷ quái này ngay cả truyện tranh cũng không bằng!"
Hắn cũng thử bay lung tung khắp nơi tìm vị lão Ngũ kia, nhưng hắn biết rõ mình không khác gì đang đứng im tại chỗ cả. Khái niệm khoảng cách gì đó chỉ tồn tại trong trường hợp có vật tham chiếu.
Quá trình này kéo dài trong gần ba năm, trong khoảng thời gian đó không hề ngừng lại một phút nào. Không khiến hắn cảm thấy uể oải, chỉ thấy ngày càng mất hứng.
Thời gian ở nơi này cũng không có tác dụng gì. Có lẽ từ lúc tiến vào Thiết Vi Sơn tới bây giờ chỉ mới trôi qua một giây.
Hắn vô cùng nhớ nhung những cực hình ở Địa Ngục. Trong thời gian ngắn những cực hình đó rất khó nhịn, nhưng nếu cứ kéo dài vô hạn thì lại biến thành nỗi dằn vặt đáng sợ nhất.
Thậm chí hắn còn nảy sinh ra nghi ngờ với bản thân:
"Ta có thể ra khỏi nơi này không?"
…
Vô Sắc giới... Là một nơi không màu sắc, không vật chất, không có thứ gì tồn tại... Không thế giới.
Chỉ trong nháy mắt, hắn cảm giác mình đang bành trướng, bành trướng không ngừng. Không phải bành trướng ngàn trượng vạn trượng, mà là ngàn dặm vạn dặm, mãi tới khi tràn ra cả thế giới.
Nếu đó chỉ thật là trong một cái nháy mắt thì chỉ chớp mắt tiếp theo, hắn cảm thấy mình đang biến thành màu trắng. Làn da màu trắng, máu màu trắng, đôi mắt cũng màu trắng. Ngụy độc không cảm giác được sự tồn tại của bản thân.
Nếu như đó thực sự chỉ là trong nháy mắt!
Sau đó tất cả quay trở lại hình dáng như ban đầu, Luân Hồi vô tận, vĩnh kiếp phục hồi.
Là ảo giác sao? Có lẽ là không, hoặc có lẽ hắn thực sự có thể trở nên to lớn như thế, đột phá một giới hạn nào đó, quay trở về điểm bắt đầu.
Cảm giác khó nói không thể hình dung bằng từ ngữ, hư vô hơn cả hư vô, tuyệt vọng hơn cả tuyệt vọng, điên cuồng hơn cả điên cuồng.
Hắn đã điên cuồng vô số lần, điên cuồng gào thét đi lung tung khắp thế giới trắng tinh.
Vẫn không có tác dụng, tất cả đều trở về điểm bắt đầu.
Sống mãi kiểu này còn đáng sợ hơn cái chết.
Suy nghĩ của hắn càng ngày càng khó tập trung, tâm tư suy nghĩ loạn thành một đoàn, chậm rãi tan rã.
Nghe nói khi một người ở nơi băng tuyết tràn ngập quá lâu, trong một thời gian dài mắt không tìm được điểm cuối sẽ bị mù. Bệnh này còn được gọi là chứng quáng tuyết.
Nếu không thể chết thì không cần cố gắng mưu cầu sự sống; nếu không có kẻ địch thì cần gì phải ra sức đấu tranh.
Trong cuộc sống thường ngày, có một số thứ thứ diễn ra quá mức tự nhiên, ngược lại khiến người ta quên mất giá trị của nó, coi như như không khí.
Khi ở trong cùng một không gian, những khái niệm cơ bản nhất này đột nhiên bị xóa mất. Rồi dựa vào tất cả những thứ khác, nó bắt đầu từ từ sụp đổ. Còn là sụp đổ mãi mãi không có điểm cuối.
"Ồ, đây chính là Vô Gian Đạo ư?"
Nét mặt hắn đột nhiên thay đổi. Bộ dạng trang nghiêm, ngồi xếp bằng tĩnh tọa, niệm thầm trong miệng:
"Quan tự tại Bồ Tát. Hành thâm Bàn Nhược Ba La Mật Đa Thời, chiếu rõ ngũ uẩn giai không, chiếu hết tất cả khổ ách..."
Bắt đầu tiến vào thiền định.