Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2981. Pháp Tắc Thiên Địa Của Địa Ngục Đạo

Hắn không biết nơi này chính là Vô Sắc Giới, nhưng hắn biết mình phải nghĩ cách ràng buộc suy nghĩ của bản thân. Mặc dù khi ở đây, hắn sẽ không bao giờ chết, nhưng một khi hắn hoàn toàn mù quáng thì chắc chắn sẽ phải chịu ảnh hưởng.

Hắn nhất định phải nghĩ ra trăm phương ngàn kế để chống lại hư vô!

Ngoài việc Thiên Ma đạo độc lập với đạo Phật ra thì lại có vô số liên quan tới đạo Phật.

Trải qua những ngày tháng khổ tu trên sông băng, công phu thiền định của hắn đã đạt tới cảnh giới tối cao... Sắc tức là không.

Bắt đầu thông suốt nội tâm, tiếp tục quan sát Địa Ngục Đạo sau khi đã nghe tất cả.

Địa Ngục Đạo là trung tâm của tất cả Lục Đạo Luân Hồi. Không có Địa Ngục thì không có Luân Hồi. Trong Lục Đạo Luân Hồi lại có ba ngàn thế giới, là trung tâm của vô tận vì sao.

Tất cả các thế giới, dù to hay nhỏ đều nối thông với Luân Hồi.

Khi hắn không ngừng tiến sâu vào Địa Ngục thì pháp tắc hiện ra ngày càng rõ ràng, cũng ngày càng trở nên thần bí.

Hay nói cách khác, bây giờ hắn không chỉ phải đối diện với pháp tắc thiên địa của Địa Ngục Đạo, mà còn là pháp tắc nòng cốt của cả Lục Đạo Luân Hồi, thậm chí là ba ngàn thế giới.

Ba ngàn thế giới, Lục Đạo Luân Hồi, tất cả đều được gọi bằng một cái tên thông dụng... Không.

"Không, Hạch Tâm, màu trắng. Hư vô..."

Vô số từ ngữ tụ lại trong đầu, sau đó một suy nghĩ chợt xuất hiện:

"Không lẽ nơi này chính là Vô Sắc Giới trong truyền thuyết!"

Nếu là vậy thì mọi chuyện đều dễ nói!

Tất cả những thứ kỳ diệu ở Địa Ngục Đạo đều lý giải dễ hơn!

Ví dụ như tại sao sau khi đi qua cầu Nại Hà rồi thì cầu lại đột nhiên ngắn đi.

Đó chỉ là hiện tượng bình thường nhất trong cuộc sống hàng ngày, con đường xa lạ bao giờ cũng khiến người ta cảm thấy khá dài. Nhưng chỉ cần đi qua nó một lần sẽ cảm thấy con đường trở nên ngắn hơn nhiều.

Nhưng ở trong thế giới bình thường, hiện thực dài hay ngắn đều được cố định, thay đổi chỉ là cảm giác. Còn ở nơi này, cảm giác có thể ảnh hưởng tới hiện thực, làm thay đổi cả độ dài của cây cầu.

Điều này cũng lý giải rằng vì sao Hoàng Tuyền Lộ chỉ có một, nhưng lại có thể đi tới vô số thế giới khác. Độ dài của cây cầu trong suy nghĩ của hắn vậy thì trong suy nghĩ của người khác, cây cầu lại có hình dạng khác.

Cầu vẫn là cây cầu đó, đường là cùng một đường. Nhưng cảnh tượng hiện ra lại hoàn toàn khác nhau. Bởi vì đây là nơi tụ hợp của Vô Sắc Giới, các loại quy luật pháp tắc thuộc về nơi này đều dần dần bị quy luật pháp tắc của Vô Sắc Giới thay thế.

Ví dụ như một nhân loại tiến vào Ma Vực sẽ bị ma hóa vậy. Những thứ thuộc về hắn khi tiến vào Vô Sắc Giới sẽ bị vô sắc hóa, mà vô sắc nghĩa là "Không".

Thú vị rồi!

Sắc tức là Không, vốn chỉ được coi là một loại lĩnh ngộ, một loại cảnh giới. Nếu phải giải thích thì thực chất, nó không khó hiểu.

Sắc là tập hợp tất cả sự vật, mà vạn vật sự vật đều không ngừng vận chuyển biến hóa.

Ví dụ như một người đang sống sờ sờ, nhưng có lẽ chỉ vài giây sau đã bị xe tải cán chết, biến thành một bãi thịt vụn. Lúc đó người ấy không còn tồn tại, biến thành Không.

Lên thêm nữa, dù không đột ngột như ban đầu, tha cho hắn sống thêm mấy chục năm nữa thì kết quả vẫn là như vậy.

Hoặc xa hơn nữa, còn phải sống thêm vài chục năm, cuộc sống biến hóa không ngừng, ngày hôm nay khác ngày hôm qua, ngày mai khác ngày hôm nay.

Người mất là vậy, bất kể ngày đêm. Mọi thứ vô thường, Sắc tức là Không.

Không cũng không phải là hư vô, chết không có nghĩa là biến mất, chết chỉ là biến thành bùn đất hoặc vật chất khác.

Lấy các pháp khác so với Không, không sinh không diệt, không bẩn không sạch, không tăng không giảm...

Vì vậy khi hắn ở trong Vô Sắc Giới, pháp lực của hắn không tăng lên, cũng chẳng ít đi. Cũng không thể sống, không thể hủy diệt.

Nếu cứ tiếp tục đi một mình trên Hoàng Tuyền Lộ như vậy thì hắn đừng hòng nghĩ tới việc tìm được vị lão Ngũ kia. Tất cả ác quỷ bị đánh vào Vô Sắc Giới sẽ không gặp được nhau, nhất định phải đối mặt một mình.

Hiểu ra điều này, hắn không những không cảm thấy thấy vọng, ngược lại còn cảm thấy vô cùng phấn chấn. Vì hắn đang chậm rãi lý giải được thế giới này. Đột phá cảnh giới tứ thiền định, tiến vào cảnh giới tứ không định.

Định đầu tiên của tứ không định... Không Vô Biên Xử Định.

Chỉ thoáng chốc, cơ thể của hắn không còn bạch hóa nữa, trên mặt hắn treo nụ cười mỉm lặng lặng tĩnh tọa.

Vốn dĩ dù là cảnh giới huyền diệu cao thâm chừng nào đi nữa đều cần có sức mạnh cao thâm chống đỡ, nếu không chẳng khác nào kẻ đần cả.

Người ta tát ngươi một cái, ngươi không cố gắng đi rèn luyện cơ thể mạnh hơn, ngược lại lại vào chùa ngồi im. Lúc về mở mồm nói một loạt Phật pháp cho người ta, lúc đó lại ăn thêm một cái tát.

Vì thế Không tức là Sắc, Sắc không xa rời Không. Phải có căn cứ mới làm được.