Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2983. Pháp Tắc Thiên Địa Của Địa Ngục Đạo 3

Tuy không hoàn toàn siêu phàm thoát tục, nhưng cũng có một chữ Tiên. Cuối cùng cũng biết được một phần của pháp tắc, cũng như nhìn thấy Đạo.

Muốn vượt qua được Thiên Kiếp lần thứ bảy, trở thành Chân Tiên thì phải luyện Thần hoàn Hư.

Hư giả, Không cũng vậy; Không giả, Đạo cũng vậy.

Tới gần Đạo, vận dụng Đạo, có được Đạo tất nhiên có thể trường sinh bất lão. Bản chất của hô mưa gọi gió và triển khai phép thuật khác nhau, chỉ cần hô hoán là được, đại Đạo tự nhiên sẽ đáp lại họ. Giống với Vô Sắc Giới, nó được gọi là Khẩu hàm thiên hiến.

Người siêu phàm thoát tục, hay là kẻ đã tuyệt trần tạ thế, dù là người hay yêu, một khi vượt qua được bước này sẽ chỉ còn đồng loại. Bọn họ hiểu được phàm nhân. Nhưng phàm nhân lại không hiểu bọn họ.

Tuy nhiên đó vẫn chưa phải cảnh giới tối cao, Thiên Kiếp lần thứ tám, luyện Hư hợp Đạo mới là thứ cuối cùng họ theo đuổi.

Tới được bước này không còn là vận dụng quy tắc nữa, mà trực tiếp trở thành hóa thân của một loại quy tắc nào đó, là người phát ngôn cho đại Đạo. Ví dụ như Đại Tự Tại Đạo của Đại Tự Tại Thiên, hoặc ví dụ như Huyền Vũ Đạo của Chân Vũ Đại Đế...

Đạo bất diệt, thân vĩnh tồn. Vì thế các Đại Thánh chỉ bị trấn áp, không thể tiêu diệt.

Một con chim nhỏ vỗ cánh là có thể tạm thời vượt qua được lực hấp dẫn, tuy tập hợp được toàn bộ sức mạnh của nhân loại cũng không thể tiêu trừ hoàn toàn lực hấp dẫn. Giống như con chim, mượn pháp tắc khác để tạm chống lại sức ảnh hưởng của lực hấp dẫn.

Còn luyện Hư hợp Đạo không có nghĩa là vô tình vô tính. Nếu không đó không còn là hợp Đạo nữa, mà là đồng hóa. Giống như hắn luôn dựa vào ý chí của mình để điều khiển Ngũ Châu Thế Giới, chứ không phải trở thành một phần của ý chí thế giới.

Chính hắn cũng biết rõ Đại Tự Tại Đạo của hắn trước sau gì cũng phải từ bỏ. Con đường do người đi trước mở ra tất nhiên là để người đi sau có thể đi dễ dàng hơn, nhưng cũng phá hủy đi bước cuối cùng.

Nhóm Đại Thánh, Bồ Tát, Đại Đế đều là người mở ra Đại Đạo, vì thế mới được xưng là Đại. Ý định ban đầu của Bồ Tát chính là Đại giác chi nhân.

Hắn biết rõ vì sao Vô Sắc Giới này lại trở thành tầng Địa Ngục thứ mười tám cuối cùng. Vì nơi này loại bỏ tất cả màu sắc, những cảm xúc hành động suy nghĩ nhận thức dựa vào màu sắc đều bị mất đi. Làm điên đảo khát vọng.

Hắn mừng vì mình không phải đệ tử Phật Môn, nếu không chắc chắn không thể đạt được định cuối cùng trong tứ không định... Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xử Định.

Ý nghĩa của "không muốn" là không muốn, nhưng không muốn cũng là muốn, không thể buông bỏ, không thể quên đi, có cố chấp, còn dính dáng. Vì vậy chỉ mỗi không muốn thôi thì không đủ, phải là "không phải không muốn". Như vậy mới có thể không còn lo lắng, mới phá được Sắc.

Tứ thiền bát định cũng thuộc phạm trù muốn, thuộc về Sắc.

Còn đối với một đệ tử Phật gia chuyên tâm Phật pháp, tu hành tới cảnh giới này rồi mà nói hắn hãy buông bỏ Phật pháp có lẽ còn khó hơn bảo nhóm người phàm tục chia tay một trăm bạn gái cũ hoặc một trăm bạn trai cũ. Càng quyết tâm buông bỏ thì chấp niệm càng sâu, càng không thể tương thông với Vô Sắc Giới.

Lý Thanh Sơn không lo ngại vấn đề này, chỉ là công cụ mà thôi, hữu ích thì lấy ra dùng, vô dụng thì ném sang một bên.

Chư pháp vô tương, phi pháp cũng vậy.

Còn hắn lại thấy vô cùng tiếc nuối, vì hắn biết rõ, một khi hắn rời khỏi Vô Sắc Giới này thì tất cả lĩnh ngộ đều biến mất, cảnh giới lập tức hạ xuống.

Cũng không phải do nguyên cớ gì khác, là do sức mạnh không đủ.

Ở Vô Sắc Giới, mọi thứ lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, không sinh không diệt, không tăng không giảm. Có thể lấy ra để chống đỡ cảnh giới bậc này, tùy ý ngắm nghĩ suy nghĩ về ba ngàn đại đạo.

Nếu ở Sắc giới, hắn cố gắng duy trì cảnh giới này thì Tinh Nguyên của hắn sẽ bị hao hết trong nháy mắt.

Nếu những vị cao tăng đại đức ở kiếp trước ba ngày không ngủ, hoặc là uống thật nhiều rượu mạnh thì liệu họ có đạt được định không? Nếu quanh năm sống ở phố xá sầm uất, lăn lộn trong giang hồ triều định thì có thể đạt được định không?

Đáp án tất nhiên là không.

Phải có lục căn thanh tịnh, sinh hoạt đủ đầy, ăn uống thanh đạm, từ bỏ tất cả thú vui hưởng lạc của con người, dùng toàn bộ tinh lực vào việc tu hành thì mới duy trì được thiền định. Nếu vào lúc đêm khuya thanh vắng, đột nhiên có mỹ nhân nhào vào lòng thì chưa chắc đã kìm lòng được.

Đó chính là hạn chế của nhân loại, không có sức mạnh mạnh chống đỡ cảnh giới chỉ là lời nói dối. Chỉ cần còn là thân thể phàm nhân thì đừng nói tới hoàn toàn hiểu ra Đạo.

Nhưng ít nhất phải có một xác nhận, một đáp án để biết được nên đi theo hướng nào, thế mới không uổng phí tất cả khổ cực.

Vậy thì bây giờ, hắn nên đi gặp vị lão Ngũ kia rồi!

Lý Thanh Sơn đột nhiên quay đầu, tất cả ánh sáng đều biến mất, màu trắng thuần lại khôi phục như cũ.

Một pho tượng đá xuất hiện trước mặt, đó là một con thạch hầu ba đầu sáu tay đang lẳng lặng ngồi chồm hỗm trên mặt đất màu trắng.

Bộ dạng của thạch hầu khá kỳ lạ... Sáu cánh tay khỉ che mắt, lỗ tai và miệng trên ba cái đầu... Tuy nhiên thạch hầu không cao to lắm, chỉ cao ngang eo, thậm chí trông có hơi đáng yêu.

Nhưng lại mang cho hắn cảm giác nó là một phần của Vô Sắc Giới, không hề đột ngột chút nào.

Trong đầu hắn hiện lên bốn chữ: Luyện Hư hợp Đạo.

Hắn thở hắn một hơi, vươn tay lên gõ lên ba cái đầu khỉ, tùng tùng tùng!

Thạch hầu đột nhiên chuyển động, tay khỉ đang che miệng hạ xuống, nhếch miệng cười:

"Ngộ Không, là ngươi sao?"