Tâm trạng Mi Hầu vương tốt lên, cười đùa:
"Vậy là được!"
Sau đó phồng miệng, dùng sức thổi mạnh một hơi.
Phù...
Lý Thanh Sơn cảm giác cơ thể đột nhiên nhẹ như bông không có trọng lượng, bị một luồng gió to nhấc bổng, thậm chí trở thành một phần của gió.
Bay vùn vụt qua thiên địa trắng thuần, lướt qua Thiết Vi sơn, lướt qua Diêm La Điện. Sau đó nhìn thấy Diêm Vương đang suy sát hắn.
Bình Đằng vương như có cảm giác ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn nhìn thấy đại quỷ đứng trước Vọng Hương Đài thu vé vào cửa đang bị đè dưới Vọng Hương Đài vừa sụp kêu gào thảm thiết, hắn chợt mỉm cười. Rồi chỉ chớp mắt cái hắn đã rời khỏi Địa Ngục Đạo, quay về Nhân Gian Đạo.
Trong Vô Sắc Giới, thân hình của Mi Hầu vương dần thu nhỏ lại, biến ảo ra ba đầu sáu tay che mắt che tai che miệng. Không gặp không nghe không nói. Nhưng lại ảm đạm rơi lệ, lệ rơi xuống gò má ngưng kết thành đá.
"Ngộ Không, tại sao?"
…
Lý Thanh Sơn bị gió to thổi ra khỏi Địa Ngục Đạo, cảnh giới của hắn bắt đầu giảm xuống, Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xử Định lập tức tan vỡ, sau đó là Đánh Mất Xứ Định, Thức Vô Biên Sơ Định, Không Vô Biên Xử Định... Giống như rơi từ trên trời xuống, đánh mất thăng bằng.
Hắn đã quên thứ gọi là Không tức là Sắc, trong đầu chỉ còn sót lại chút tàn niệm, tiêu hao hết tinh thần, thức hải hỗn loạn không cùng. Ngay cả suy nghĩ cơ bản nhất cũng không giữ lại được.
Chỉ một thoáng hoảng hốt, hắn cảm giác mình đang nằm trên mặt đất ẩm ướt, bên tai vang lên tiếng nước chảy ào ào, ánh mặt trời lóe lên sau kẽ hở của lá cây.
Chuyện xảy ra ở Địa Ngục Đạo, thậm chí là Vô Sắc Giới thoáng qua như một giấc mộng. Những thống khổ và giác ngộ, cực hình và báo thù đều trở nên không chân thực.
Khi suy nghĩ dần bình tĩnh lại, một ý nghĩ lại nảy lên trong đầu:
"Ta... Đang ở đâu?"
Cả người tê dại vì bị gió thổi, ngay cả một ngón tay cũng không cử động được. Cố gắng quay đầu nhìn xung quanh, ánh nắng tươi sáng, sóng gợn lăn tăn, cây cỏ xanh tốt. Là một nơi có cảnh xuân rực rỡ.
Giữa sơn dã, bên bờ sông, là cảnh sắc thông thường hắn từng thấy rất nhiều lần thời niên thiếu, nay lại cảm thấy vô cùng thân thiết và thoải mái.
"Chắc là bị đuổi về Nhân Gian Đạo, ài, đúng là không xuống Địa Ngục thì không biết chỗ tốt của nhân gian mà!"
Không thể cử động được nên hắn dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi luôn.
Lúc này có tiếng động vang lên trong rừng, Lý Thanh Sơn mở mắt quay đầu sang nhìn. Thấy một con gấu ngựa to lớn đang thò đầu ra khỏi khu rừng.
"Liệu ta có bị gấu ăn thịt không? Ặc, nghĩ gì vậy chứ! Ta không có cơ thể máu thịt, nhưng mà không biết gấu có ăn thịt người đang giả chết không nhỉ?"
Trong lúc hắn đang suy nghĩ lung tung thì con gấu ngựa khổng lồ kia đã ra khỏi rừng hoàn toàn. Nó đứng im trước mặt hắn, bên dưới đầu gấu lộ ra khuôn mặt của một nam nhân. Hóa ra đó lại là một nam chân choàng da gấu.
Lý Thanh Sơn bật cười khanh khách, nam nhân nọ cũng bật cười. Sau đó dùng khẩu âm kỳ lạ hỏi hắn:
"Ta tưởng là con mồi, hóa ra là một con người!"
Lý Thanh Sơn thấy tay hắn cầm cung tên, treo lọ đựng mũi tên lơ lửng bên hông thì nghĩ ngay người này là một hộ săn bắn trong núi. Nhưng khuôn mặt được tô vẻ kia vô cùng oai hùng dũng mạnh, dễ làm người ta khắc sâu ấn tượng. Bình thường chắc chắn là một nhân vật mạnh mẽ có thể đi ngang trong ngọn núi này.
Lý Thanh Sơn cố gắng hoạt động miệng lưỡi, giọng nói díu lại mơ hồ không rõ:
"Lão huynh, có rượu không?"
Nam nhân hơi bất ngờ, tay sờ vào túi rượu treo ở thắt lưng:
"Sao ngươi biết ta có rượu?"
Lý Thanh Sơn liếm môi, bật cười đáp:
"Nhìn ngươi không giống người sẽ uống nước."
"Ha ha, từ xưa tới nay ta đều lấy rượu làm nước uống!"
Nam nhân lấy túi rượu ra tu ừng ực, mùi rượu tỏa ra.
Lý Thanh Sơn trông mà thèm, vội la lên:
"Ngươi đừng uống hết, để lại cho ta vài hớp!'
Hắn chưa bao giờ nhung nhớ mùi vị của rượu ngon như vậy cả.
Nam nhân kia đánh giá hắn một lượt, nói:
"Ngươi uống thế nào?"
Lý Thanh Sơn há to miệng, gật đầu thật mạnh:
"A..."
Nam nhân dở khóc dở cửa, di chuyển túi rượu, một dòng rượu óng ánh chảy xuống rơi vào cái miệng đang há to của Lý Thanh Sơn.
"Rượu này..."
Lý Thanh Sơn đột nhiên mở to mắt, hắn chưa bao giờ uống loại rượu nào ngon như vậy cả, rượu tiên nước thánh trong truyền thuyết cũng chỉ tới vậy mà thôi. Ài, Vô Sắc Giới thực sự rất biết cách hành hạ người, giờ nhớ lại chỉ thấy mình thật đáng thương.
Nam nhân không để ý tới ánh mắt khát khao của Lý Thanh Sơn, kiên quyết rút túi rượu về:
"Tiểu ca là người ở đâu, sao lại nằm ở đây?"
Lý Thanh Sơn bẹp miệng, nói:
"Lão huynh, cho ta uống thêm mấy hớp nữa. Đừng dễ giận như thế, ta không thiếu tiền!"
Nam nhân bật cười, nói:
"Đừng có không biết đủ, ta phải để lại vài hớp chứ."
Lý Thanh Sơn hết cách, đành nói:
"Thôi được rồi! Ta bị gió to thổi tới."