Rượu trôi vào bụng hóa thành dòng nước nóng giúp cả người trở nên ấm áp, xua đi cái lạnh, cảm thấy cơ thể có sức hơn. Hắn dùng cả tay cả chân bò dậy, nói:
"Nơi này là đâu?"
Nam nhân bật cười trách:
"Nói bậy, sao trên đời lại có ngọn gió lớn như thế chứ? Lại còn thổi bay được ngươi tới đây."
Lý Thanh Sơn vung vẩy chân tay, nói:
"Ha, đừng nói là một người lớn như ta, chỉ sợ ngay cả tam sơn ngũ nhạc cũng bị thổi bay thôi."
"Khà khà, ngươi rất biết nói khoác!"
Lý Thanh Sơn cười đắc ý:
"Đương nhiên cũng có thể là nói khoác!"
Cũng chẳng làm quen nhiều thêm, chỉ nói:
"Cảm ơn rượu của ngươi, ngươi đang săn bắn cái gì?"
Nam nhân đột nhiên nâng cung cài tên, chỉ mũi tên về phía Lý Thanh Sơn:
"Săn trâu!"
Lý Thanh Sơn giật nảy mình, không khỏi ra sau một bước. Lòng thấy hơi sợ hãi.
Nam nhân thu cung tên, cười hì hì nói:
"Tiếc là trâu ngày càng ít, ngược lại người khoác lác ngày càng nhiều.
Lý Thanh Sơn thở phào một hơi, cảm giác lạnh lẽo biến mất tăm. Hắn cười tự giễu, cảnh giới đột nhiên lùi xuống mà can đảm cũng giảm đi rồi sao?
"Chỉ một mình ngươi?"
"Không, ta có bộ lạc."
Lý Thanh Sơn trêu ghẹo:
"Ái chà, ngài còn là thủ lĩnh luôn!"
Nam nhân nâng hai cánh tay lên vô cùng tiêu sái, mở rộng bộ ngực, cười sang sảng nói:
"Kiêm vu chúc!"
Lý Thanh Sơn cảm thấy thú vị, nói:
"Chắc hẳn bộ lạc của người rất lớn!"
Nam nhân ngạo nghễ đáp:
"Lớn! Cực kỳ lớn, tất cả những nơi ánh mặt trời chiếu lên đều là thổ địa của ta."
Vô thức tỏa ra khí thế thô bạo làm Lý Thanh Sơn giật mình. Khi phản ứng lại thì cười thầm trong lòng:
"Khá lắm tên trưởng thôn bá đạo tự cao tự đại, lại còn mặt trời chiếu xuống nữa, ngươi nghĩ ngươi là Vua sư tử à!"
Nam nhân đột nhiên nói với Lý Thanh Sơn:
"Thế nào, tiểu ca, hãy gia nhập bộ lạc của ta đi! Ta sẽ phong thưởng cho ngươi vùng đất được ánh mặt trời chiếu xuống này, rượu ngon mỹ nhân hưởng dụng thoải mái, đỡ bị gió lớn thổi đi khắp nơi."
Trong mắt Lý Thanh Sơn tràn đầy ý cười, chắc cái hồ này ngươi cũng nhận thầu luôn!
"Lão huynh, nếu ngươi cho ta hết mảnh đất ánh mặt trời chiếu xuống này, thì thủ lĩnh ngài ở đâu?"
Nam nhân chỉ tay lên trời:
"Bầu trời này sẽ thuộc về ta."
"Ừm, cũng hợp lý. Phụt!"
Cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng không nhịn nổi, bật cười sang sảng:
"Còn dám nói ta khoác lác. Ngươi thì nổ muốn lủng trời."
Nam nhân chỉ mỉm cười.
Lý Thanh Sơn khó khăn lắm mới ngưng cười được:
"Được, ta gia nhập!"
Nam nhân vuốt cằm, trên người tràn ngập khí độ của một bậc vương giả. Tựa như hắn không phải thủ lĩnh của một bộ lạc, mà thực sự là chủ nhân trời xanh.
Lý Thanh Sơn giơ tay phải lên, nói:
"Báo cáo thủ lĩnh, ta muốn uống rượu!"
Nam nhân bèn gỡ túi rượu xuống vứt cho hắn. Lý Thanh Sơn vừa cầm vào tay đã tu ừng ực từng hớp rượu. Sau đó thở phào ra một hơi hương rượu, nói:
"Rượu ngon!"
Mặt hắn hồng hào, cảm giác cực kỳ có tinh thần. Trên người căng tràn sức mạnh, men say nồng nặc xông thẳng lên trán. Sau đó hắn lại giơ tay phải lên:
"Báo cáo thủ lĩnh, ta mãnh liệt yêu cầu muốn làm thủ lĩnh!"
Nam nhân bật cười lắc đầu:
"Cái đó thì không được, chỉ có người mạnh nhất mới được làm thủ lĩnh. Còn ngươi ấy hả, còn kém xa!"
"Ha ha, ngươi đừng nói nữa!"
Lý Thanh Sơn ôm bụng cười lăn lộn dưới đất, muốn lập tức bày ra dáng vẻ Thiên Ma truyền nhân, tu vi đại pháp lực của Nhân Tiên để vị trưởng thôn bá đạo này được mở rộng tầm mắt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại hắn cảm thấy quá nhàm chán. Dù sao người ta cũng có ý tốt mời hắn uống rượu, hà cớ gì phải dọa người ta chứ.
"Được, ngài là thủ lĩnh, mọi chuyện do ngày quyết! Nhưng có lẽ ta sẽ phải đi."
Sức mạnh vừa khôi phục đã muốn tiến lên tiếp.
"Trong núi nhiều hổ lang, cầm lấy mà phòng thân!"
Nam nhân cũng không giữ hắn lại, chỉ ném ra một vật.
Lý Thanh Sơn tiện tay nhận lấy, thế mà lại là một thanh kiếm cổ bằng đồng thau. Khi rút kiếm ra khỏi vỏ không lóe lên hàn quang, cũng không xuất hiện phong mang vô hạn, thậm chí ngay cả mũi kiếm cũng không rút ra. Một mặt trên thân kiếm khắc nhật nguyệt tinh quang, mặt còn lại khắc núi sông cây cỏ. Ngoài cái đó ra thì vô cùng bình thường.
Vì thế hắn dửng dưng tiện tay quăng lại:
"Không cần, ta dùng đao!"
"Đây là tín vật, cũng là ta phong thưởng"
Nam nhân trầm giọng nói, thoáng chốc mang theo khí thế không cho phép từ chối.
"Được rồi, đa tạ thủ lĩnh."
Lý Thanh Sơn tùy ý chắp tay. Đột ngột bật lên tận trời, quay đầu lại mỉm cười hỏi:
"Thủ lĩnh, bộ lạc của chúng ta gọi là gì?"
Nam nhân vẫn mỉm cười như cũ:
"Hữu Hùng."
…
"Hữu Hùng?"
Lý Thanh Sơn đột ngột bừng tỉnh, ngồi bật dậy. Phát hiện bản thân đang nằm trên mặt đất ẩm ướt, bên cạnh là dòng sông nhỏ lăn tăn sóng nước. Gió lớn rít gào thổi qua ngọn cây khiến tán cây múa loạn không ngừng.
Núi trống vắng mưa, cảnh xuân rực rỡ, rừng cây xanh tươi, trong bầu không khí thoang thoảng mùi hương của cỏ cây và bùn đất.
"Là mơ sao?"
Tay phải hắn chạm vào một vật, chính là thanh cổ kiếm bằng đồng thau. Hắn giật mình trợn to mắt.
Lại sờ lên ngực, là túi rượu đang tỏa nhiệt nóng hổi.