Hắn đột nhiên quay đầu nhìn, trong rừng rậm không thấy bóng gấu ngựa. Giữa núi rừng yên tĩnh, bầu không khí đột nhiên trở nên quỷ dị.
Hắn là truyền nhân của Thiên Ma, là ông tổ đùa giỡn lòng người. Ai có thể dễ dàng tạo ra một giấc mơ, khiến hắn hoàn toàn tin là thật?
Ít nhất không phải một hộ dân săn bắn bình thường có thể làm được. Hơn nữa túi rượu và thanh kiếm này đều cực kì khác thường.
Hắn rút nút chặn miệng túi rượu, ngửi nhẹ một hơi. Một luồng linh khí xông thẳng vào Thiên Linh, thanh tẩy một lượt toàn bộ Nguyên Thần của hắn.
Xung quanh nơi có hương rượu bay qua, cỏ cây sinh trưởng nhanh hơn, dần có linh tinh, hóa thành linh thảo nhất đẳng.
Cá bơi trong sông đột nhiên bật lên, dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được trút đi từng lớp vảy đen, làm lộ ra kim quang trong trẻo. Thoáng cái đã trở thành tinh quái.
Hắn vội vàng đóng nút túi rượu, kinh ngạc nhìn xung quanh. Tuy không biết gì về phong thủy, nhưng sau khi thành Nhân Tiên, có rất chuyện việc hắn không hiểu cũng cảm ứng được. Phong thủy của khu rừng này đã xảy ra thay đổi.
Bình sinh hắn từng ăn không biết bao nhiêu loại linh đan diệu dược, nhưng gom lại cũng không thể so được với túi rượu này.
Hiển nhiên túi rượu này không hề bình thường, mà cùng loại với tu di chỉ, trữ được lượng lớn đồ, không thể đánh giá sơ bội được.
Dù là đồ được người ta đưa nhưng thực sự nó vô cùng hiếm có, khiến hắn cảm giác có tật giật mình.
Đứng dậy vung tay giải tán đám cá chép tinh, cá nheo quái đang lưu luyến không chịu rời. Tay siết chặt thanh cổ kiếm bằng đồng thau.
Choang, kiếm rút ra khỏi vỏ, giơ cao chỉ thẳng về phía mặt trời. Tất cả rõ rành rành trước mắt, nhưng lại không thể nhìn ra cái gì bất thường.
Mà thứ này lại vô cùng kỳ quái, đừng nói là một thanh cổ kiếm bằng đồng đen, cho dù đó là một báu vật mạnh mẽ khi rơi vào một Nhân Tiên như hắn cũng có thể nhìn thấu được phù văn bên trên khắc ra sao, trận pháp vận chuyển thế nào.
Hay nói cách khác, một Nhân Tiên như hắn không đủ tư cách nắm giữ thanh cổ kiếm này. Thậm chí không thể hiểu rõ được nó.
Hắn ngẫm nghĩ, rồi triệu ra một cơn gió quấn quanh người. Đó chính là Tín Phong mà Thông Phong Đại Thánh đưa cho hắn. Bên trong lưu trữ tất cả thông tin mà hắn lĩnh ngộ được ở Vô Sắc Giới.
Đây không phải một cơn gió đúng nghĩa bình thường, mà là hiện hóa của một pháp tắc nào đó. Loại pháp tắc này có thể giúp Thông Phong Đại Thánh lấy được tất cả thông tin dù bị ngăn cách bởi chư thiên vạn giới.
Không chỉ là những tin tức không thể biểu đạt thành lời, không thể ghi chép ra, mà cho dù là âm mưu trong bóng tối hay là quỷ kế trong lòng cũng có thể hóa thành Tín Phong. Giúp Thông Phong Đại Thánh nhìn thấy, nghe thấy.
Vì thế mới lấy tên là Thông Phong Đại Thánh. Với vị Mi Hầu vương kia, trên đời này vốn không có bí mật.
Hay nói cách khác, dù bất kỳ công pháp huyền diệu, lĩnh ngộ cao thâm thế nào hắn cũng đoạt được, để cho bản thân tự sử dụng.
Hắn là hóa thân của pháp tắc, Lý Thanh Sơn lấy được Tín Phong tương đương với việc được loại pháp tắc này trợ giúp, không cần phải trải qua thời gian tu hành dài dằng dặc và chật vật suy nghĩ nữa. Hắn có thể lên tới cảnh giới Tứ Thiền Bát Định ngay tức khắc. Tương đương lấy được đáp án của cuộc thi.
Tất nhiên sức mạnh hiện giờ của hắn không đủ để chống đỡ cảnh giới này. Nhưng chỉ cần có Tín Phong ở đây hắn có thể tham khảo bất cứ khi nào. Còn là loại gọi thì tới, đuổi thì đi. Dùng mãi không hết, dùng mãi không cạn. Cho tới khi hắn hoàn toàn quay lại cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xử Định.
Đương nhiên đó không phải cảnh giới mà Nhân Tiên có đủ sức mạnh chống đỡ. Hay nói cách khác, trước khi hắn trở thành Chân Tiên thì sẽ không xuất hiện bình cảnh.
"Nếu được gặp nhiều thêm vài vị Đại Thánh, họ tùy ý cho ta chút đồ tốt thì ta sẽ tăng lên rất nhiều pháp tắc hộ thể. Có thể nói là "thời tới cùng mượn lực thiên địa", lúc đó tu thành Chân Tiên có gì khó chứ?"
Nghĩ tới đây, hắn nhấp một ngụm rượu. Linh Khí dâng len gột rửa Nguyên Thần, sức mạnh theo đó tăng lên nhanh chóng, sau đó lại hấp thụ thêm một chút Tín Phong. Nguồn sức mạnh đó suy giảm nhanh chóng, cảnh giới bắt đầu tăng cao.
Trong mắt hắn, thanh kiếm cổ đồng đen kia từ từ thay đổi.
Núi sông cỏ cây trên thân kiếm từ một hình được khắc đơn giản dần dần trở nên có chiều sâu hơn, thu hút tâm trí của hắn. Chỉ thoáng cái đã vượt qua thiên sơn vạn suối, rừng cây biển rộng và cánh đồng tuyết.
Bên trên mặt đất bao la là bầu trời đầy trăng sao treo cao vời vợi, xoay vần ngày đêm, vật đổi sao rời, bày ra quy luật kỳ diệu nhất.
Ba ngàn thế giới, Lục Đạo Luân Hồi đều có ở bên trong.
Tất thảy đều không thể hình dung ra được bằng từ ngữ, có thể thấy ngôn từ của loài người nông cạn tới nhường nào. Căn bản không thể miêu tả được thế giới rộng lớn vô biên này.
Chỉ trong cái thoáng qua đó, sức mạnh của Lý Thanh Sơn đã cạn kiệt. Hắn ngửa người ngã xuống đất, thanh cổ kiếm đồng đen lại khôi phục bộ dáng bình thường như lúc đầu. Hắn siết chặt đuôi kiếm, cả người run bần bật.