Tiểu An lại òa lên bật khóc lớn.

"Này, ngươi đừng khóc nữa!"

Lý Thanh Sơn luống cuống chân tay lau nước mắt giúp nàng, nhưng càng lau nước mắt càng rơi nhiều hơn. Kỳ lạ, nàng trong ký ức rõ ràng không đáng yêu như thế! Hay là do hắn không cẩn thận quên đi chuyện gì.

Tiểu An đột nhiên nói:

"Thanh Sơn, chúng ta quay lại Ngũ Châu Thế Giới được không?"

Động tác của Lý Thanh Sơn chợt ngừng.

Tiểu An buồn bã nói:

"Nếu đã quên hết thì dù có mạnh hơn cũng có ích lợi gì?"

Lý Thanh Sơn im lặng, lại ngước đầu nhìn lên trên. Trên bầu trời hình tròn u ám lập lòe vài tia sáng của thứ không biết tên, xa xôi mà mờ nhạt, khiến người ta cảm thấy cô độc. Chẳng khác gì lúc phiêu lưu dưới biển sâu. Nhưng không biết vì sao lại khiến hắn không thể quên được.

Đúng vậy, hắn quên hết mọi thứ, chỉ có người này và chuyện này là không quên.

Hắn lại cúi đầu nhìn đôi mắt long lanh ánh nước của nàng, thân thiết và ấm áp như vậy.

Vào giờ khắc này, tất cả sự kiên trì của hắn đều sụp đổ. Chỉ cần nàng có thể hé miệng cười, hắn tình nguyện đốt lên tất cả phong hỏa trên đời để mãi mãi không ngước nhìn lên trời nữa.

Hắn cười dịu dàng, nói:

"Được rồi, đừng khóc nữa. Nếu đây là nguyện vọng của ngươi..."

Hắn nhắm hai mắt, cau mày. Sau đó mới nói tiếp:

"Vậy thì chúng ta..."

"Không!"

Tiểu An vô cùng kinh hãi, đột nhiên che kín miệng hắn. Nàng khẽ lắc đầu, môi nở nụ cười:

"Nguyện vọng của ta là ở bên cạnh ngươi, dù đi tới đâu cũng vậy. Chỉ có cái chết mới có thể chia cắt chúng ta."

Lý Thanh Sơn đột nhiên cảm thấy lỗ mũi ê ẩm, xúc động vô cùng, không khỏi rơi lệ.

Vì sao cô độc trên trời đang nhìn chăm chú xuống hai người đang ôm nhau trên mặt nước.

Không ai hay biết rằng, ngay khi đối diện với bầu trời rộng lớn, con ếch lại hy vọng được quay về cái giếng biết bao nhiêu.

...

"Ha ha, tên tiểu tử này mất trí nhớ rồi, đúng là tình tiết quê mùa, không hổ là tiểu thuyết gia!"

Cố Nhạn Ảnh tiêu sái đứng trước mặt Lý Thanh Sơn, còn giơ tay lên lắc qua lắc lại trước mặt hắn như chơi với một tên ngốc, bắt đầu đùa giỡn:

"Vậy ngươi còn nhớ ta không? Ngày xưa ngươi rất thích ta đó!"

La Hầu Tiểu Minh cũng động lòng, nhưng bên ngoài lại không tỏ sắc mặt, chỉ vỗ vai Lý Thanh Sơn rồi nói:

"Tiểu Lý, ta là đại ca của ngươi, La Hầu Tiểu Minh!"

"Đại lão cha, ngươi vẫn không hết cố chấp!"

Lý Phượng Nguyên ngồi xếp bằng, trên đầu đội mũ Tỳ Lô, mình khoác áo cà sa đỏ, hai tay chắp lại lắc đầu thở dài.

Lý Thanh Sơn nhìn về phía Cố Nhạn Ảnh, hai mắt sáng bừng lên:

"Nữ nhân môi cá nhám!"

Cố Nhạn Ảnh nheo mắt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tiểu An đứng cạnh Lý Thanh Sơn.

Tiểu An không hề sợ, còn gật gù nói:

"Ừ, nói đúng rồi."

Lý Thanh Sơn đã quay lại được một khoảng thời gian, Tiểu An giảng giải kỹ càng từng chuyện đã xảy ra cho hắn. Vả lại bản thân Linh Quy đã có năng lực suy diễn rất mạnh, cuối cùng gần như không gì là không biết. Tuy không hẳn là khôi phục ký ức, nhưng ít nhất cũng biết đã xảy ra những chuyện gì.

Tuy nhiên hình như chương trình dạy học của Tiểu An lão sư có chèn thêm một ít hàng lậu.

Cố Nhạn Ảnh cảm thấy buồn cười, thu tầm mắt lại rồi tự giới thiệu:

"Ta là Cố Nhạn Ảnh. Mất trí nhớ chưa chắc đã là chuyện xấu."

"Nhạn Ảnh, xin hãy làm nữ nhân của ta!"

Nụ cười trên môi Cố Nhạn Ảnh không đổi:

"Ta rút lại câu nói vừa rồi."

Lý Thanh Sơn bật cười đắc ý, sau đó ngoái đầu lại nhìn La Hầu Tiểu Minh:

"Thôi đi Tiểu Minh! Một ngày là Tiểu Minh, suốt đời là Tiểu Minh. Dù sau này ngươi thành Thần thì vẫn tên là Tiểu Minh! Ngươi là đại ca của ta? Còn ta chính là đại gia ngươi đấy!"

Trán La Hầu Tiểu Minh nổi gân xanh:

"Nếu không phải trạng thái bây giờ của ngươi không tốt thì ta đã quyết đấu với ngươi rồi!"

Mấy năm qua hắn chinh chiến không ngừng ở A Tu La Đạo, sức mạnh khôi phục nhanh chóng, đã vượt qua được Thiên kiếp lần thứ sáu. Cũng đã vượt qua Lý Thanh Sơn, khôi phục lại Thần vị chỉ còn là vấn đề thời gian.

"Quyết đấu với ta? Ha ha ha!"

Lý Thanh Sơn bật cười:

"Ngươi nghĩ ngươi vượt qua được Thiên kiếp lần thứ sáu thì ngươi không còn là ngươi à?"

Rồi tiện tay lấy ba ngọn núi lớn ra, tung hứng như tung quả hạch đào.

Con ngươi La Hầu Tiểu Minh co rút, biết nhìn vật nên cũng biết ba ngọn núi lớn này rất lợi hại, bản thân hắn không thể chống đỡ được:

"Ngươi đã thấy... Vị đó!"

"Đúng thế!"

"Được lắm!"

Chiến ý của La Hầu Tiểu Minh dâng trào:

"Có thể sánh vai chiến đấu với các vị kia là vinh hạnh của ta!"

Lý Thanh Sơn không hài lòng, nói:

"Không lẽ ngươi thấy không vinh hạnh khi kề vai chiến đấu với ta sao?"

La Hầu Tiểu Minh hừ lạnh, nói:

"Không thấy!"

Lý Thanh Sơn cảm thán:

"Ôi chao, đúng là kiêu căng khó thuần, không hổ là người đứng đầu Tứ Đại Thiên Vương!"

"Ngươi nghĩ ngươi tâng bốc ta lên thành người đứng đầu Tứ Đại Thiên Vương sẽ khiến ta hài lòng sao?"

La Hầu Tiểu Minh lườm hắn, đồng thời cũng phải bật cười. Kề vai chiến đấu với Lý Thanh Sơn tuy không quá vinh hạnh, nhưng cũng cực kỳ vui vẻ.

Cuối cùng, Lý Thanh Sơn rời tầm mắt về phía Lý Phượng Nguyên. Hắn cau mày, sau đó nhìn về phía Tiểu An:

"Con lừa trọc này là ai?"