Vốn dĩ Lý Phượng Nguyên đang bày ra vẻ mặt cao thâm khó dò, vừa nghe thấy lời ấy đã xụ mặt xuống, bi phẫn nói:
"Đại lão cha, ta chính là Phượng Nguyên! Ta cũng là một trong Tứ Đại Thiên Vương đấy! Sao ngươi lại quên ta được?"
"Phượng Nguyên! Hình như từng nghe thấy cái tên này ở đâu rồi."
Lý Thanh Sơn cười đắc ý, xoa cằm nói:
"Sao ngươi lại trà trộn được vào Tứ Đại Thiên Vương?"
Lý Phượng Nguyên lập tức cạn lời, tuy hắn là Phượng Hoàng hiếm có nhất thế gian, huyết thống có từ thời Thái Cổ Hồng Hoàng, Thần Linh trời sinh nhưng vẫn kém hơn rất nhiều so với Tam Đại Thiên Vương khác.
Thế là uể oải nói:
"Chuyện đó... Ta... Ta là nhi tử ngươi..."
Lý Thanh Sơn chợt hiểu ra:
"Thì ra là vậy!"
Sau đó vỗ vai Lý Phượng Nguyên:
"Có người phụ thân như ta nên chẳng trách! Còn trẻ như vậy đã làm phụ thân rồi, rất có tiền đồ, tiểu tử cứ tiếp tục cố gắng nhé!"
"Ừm!"
Lý Phượng Nguyên siết chặt nắm đấm, tràn đầy chí khí.
"Không phải trong chuyện xưa mất trí nhớ đều thay đổi tính cách à?"
Cố Nhạn Ảnh nghiêng đầu, nói.
"Có lẽ hắn trời sinh không biết xấu hổ như vậy rồi!"
La Hầu Tiểu Minh nhìn trời, đáp.
Lý Thanh Sơn không để ý tới bọn họ, vươn tay gõ vào mũ Tỳ Lô trên đầu Lý Phượng Nguyên:
"Trang phục này của ngươi là gì?"
Mũ Tỳ Lô thực chất chỉ là mũ Tỳ Lô cộng thêm ngũ Phật quan: Trân châu mã não rũ xuống trên mũ Tỳ Lô màu đỏ vàng, tạo hình vô cùng đẹp. Trên ngũ Phật quan vẽ năm vị Phật ngũ phương mạ vàng, mỗi người trang nghiêm một vẻ. Hồn nhiên là đồ của một vị cao tăng, tuyệt đối không phải thứ hòa thượng bình thường có thể mặc được.
Nếu Lý Thanh Sơn còn trí nhớ thì chắc chắn sẽ nhớ tới một câu chuyện cũ.
Lý Phượng Nguyên chắp hai tay, hơi cúi thấp đầu, nói:
"Nam mô A Di Đà Phật, ta đã quy y cửa Phật rồi!"
Lý Thanh Sơn hơi bất ngờ, trong thoáng chốc, trên người Lý Phượng Nguyên thực sự toát lên dáng vẻ trang nghiêm và khí độ quang minh chính đại.
Sau đó hắn giận tím mặt, hỏi Tiểu An:
"Là do tên lừa trọc nào làm? Ngay cả con trai của ta cũng dám lừa, bây giờ ta đi đánh vỡ cái đầu trọc của hắn!"
Sau đó lại thành khẩn nói với Lý Phượng Nguyên:
"Phượng Nguyên, ta biét. Chuyện này không trách ngươi, dù là tên rởm nhất trong Tứ Đại Thiên Vương, không ngờ lại bị ngươi ta cảm hóa dễ dàng như vậy!"
Trên mặt không hề có ý trách cứ, ngược lại còn vô cùng thương tiếc. Tựa như đang nói: Đầu óc không tốt không phải lỗi của ngươi, là do cha nương ngươi bỏ mặc ngươi. Do đại lão cha ta không chăm sóc tốt cho ngươi nên ngươi mới biến thành thế này.
Lý Phượng Nguyên khóc không ra nước mắt, vẻ mặt đột nhiên thay đổi trở nên mơ hồ:
"Hôm đó ta đang đứng dưới tán cây Kim Diệp Bồ Đề trong Bách Thảo Viên tu hành..."
Rào rào... Cơn gió lớn thổi qua, cành cành vạn diệp lấp lánh huy hoàng.
Hắn mở mắt ngước đầu nhìn lên, mày kiếm mắt như sao sáng, tóc dài tung bay.
Dù biểu hiện của hắn buồn cười như nào trước mặt Lý Thanh Sơn thì bản chất của hắn vẫn là một con Phượng Hoàng kiêu ngạo. Từng bước thống trị Vân Trung Thành ở Cửu Châu và đại lục dị nhân của Ngũ Châu Thế Giới, thu phục lòng người. Được tôn sùng là minh quân, còn là đứa con đứng đầu trong bầy con của Lý Thanh Sơn, được gọi là Thái tử gia trong màn kịch của đám trẻ nhỏ.
Từ khi sinh ra hắn đã được cây ngô đồng Thần Mộc tiêu hao sức mạnh hàng vạn năm để tích trữ sức mạnh cho hắn. Còn có thêm cả truyền thừa của Phượng Hoàng từ thời Thái Cổ.
Truyền thừa không chỉ qua công pháp tu hành, mà còn có lượng lớn tri thức và ký ức. Lúc nhỏ khó có thể chịu đựng quá nhiều. Khi tu vi của hắn ngày càng tăng cao thì những kiến thức và ký ức cũng được kích hoạt theo, hóa thành một phần cảnh giới của hắn.
Đó là một con đường tu hành không có bất cứ trở ngại nào. Thậm chí còn không được coi là tu hành, mà chỉ là một quá trình trưởng thành tự nhiên, giống một con dã thú từ ấu thú cho tới thành niên.
Từ thật lâu trước khi Nữ Oa đắp người, ngay cả hai từ tu hành cũng chưa xuất hiện thì Phượng Hoàng đã là vị Thần cao cao tại thượng.
Chỉ cần hắn không chết thì việc thành Thần chỉ là vấn đề thời gian. Mà cái hắn không thiếu nhất chính là thời gian. Là một con Phượng Hoàng có thể niết bàn sống lại, ngay cả trên sổ Sinh Tử cũng không có tên của hắn.
Từ bé đã thoát khỏi sự uy hiếp của cái chết, nắm trong tay niềm mơ ước tha thiết của thế nhân, nhưng hắn vẫn cảm thấy không đủ. Tuy rằng Tứ Đại Thiên Vương gần như là một câu chuyện cười, nhưng lòng hắn biết rõ con đường mà Lý Thanh Sơn đang đi thế nào. Một khi Lý Thanh Sơn thất bại sẽ có kết cục gì hắn cũng biết.
Vì thế suốt ba năm qua, hắn chưa từng rời khỏi cây Bồ Đề một bước, ngày ngày khổ tu dưới tán cây.
Thật ra dù cả ngày hắn chỉ ăn uống vui đùa thì tốc độ tăng sức mạnh cũng vượt xa người thường khắc khổ tu hành.
Dù hắn khắc khổ tu hành thì tốc độ tăng trưởng sức mạnh cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu. Vì hắn là Thần Linh trời sinh, chú trọng việc trưởng thành tự nhiên hơn, chứ không phải ngày ngày tu hành.