Trong tình huống này, tốc độ tu hành của hắn còn lâu mới đủ.
"Không lẽ lúc đại lão cha tử chiến, ta chỉ có thể núp sau lưng phất cờ reo hò thôi ư? Rồi chờ hắn chiến thắng, hoặc là... Chết trận."
Lý Phượng Nguyên cau chặt mày, vẻ mặt quật cường cực kỳ giống Lý Thanh Sơn.
Hắn cần sức mạnh, một sức mạnh có thể xứng với cái tên Tứ Đại Thiên Vương. Cho dù chỉ là Chử Nhục Thiên Vương giống trong truyện cười.
Đúng lúc này, tiếng gió chợt ngừng, không còn nghe thấy tiếng côn trùng reo vang. Không gian tĩnh lặng như tờ, thế nhưng lá cây vẫn còn đang lung lay.
Tiếng niệm kinh nguy nghiêm trầm thấp ở trên trời, ở dưới lòng đất, ở trong đáy lòng cùng lúc vang lên, ung ung như có muỗi trong đầu. Tiếng niệm kinh từ nhỏ tới lớn, càng ngày càng vang dội. Tựa như tiếng sư tử gầm vang.
Ánh mặt trời lóe lên qua kẽ hở lá cây, đột nhiên chói lòa khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.
Lý Phượng Nguyên trợn to mắt nhìn chăm chú, trước mắt hắn ánh sáng đan thành một bức hình vô cùng sống động...
Nói tới đây hắn chuyển đề tài, hỏi ngược lại:
"Các ngươi đoán xem ta nhìn thấy gì?"
"Bốp!"
Lý Thanh Sơn mất kiên nhẫn cốc đầu hắn một cái:
"Tiểu tử thối, đừng có nhử, mau nói đi!"
Lý Phượng Nguyên cả giận, nói:
"Lý Thanh Sơn, ta không còn là tiểu hài tử nữa. Ngươi có thể tôn trọng ta một chút được không?"
Lý Thanh Sơn mỉm cười, nói:
"Trong mắt đại lão cha ngươi mãi mãi là hài tử."
Sau đó sầm mặt nói tiếp:
"Đừng nói vớ vẩn nữa, không ta treo ngược lên đánh!"
"Được rồi được rồi."
Lý Phượng Nguyên đành nói luôn:
"Ta thấy một bức tượng Phật."
"Tượng Phật? Không lẽ là ảo giác của ngươi? Ừ, sau đó thì sao?"
Lý Phượng Nguyên mở rộng hai tay, nói:
"Sau đó ta liền quy y cửa Phật!"
"Chờ đã, chuyện cũ này của ngươi có phải ta nghe thiếu một đoạn không."
Lý Thanh Sơn nghiến răng, đầu tự nghĩ tới cảm giác lúc đó.
Cố Nhạn Ảnh và La Hầu Tiểu Minh nhìn nhau, trong chuyện này không chỉ có vấn đề về đoạn còn thiếu, mà là Lý Phượng Nguyên vốn không phải một tên phàm phu tục tử ngu muội mê tín. Trừ phi hắn tẩu hỏa nhập ma, nếu không không thể nào nhìn lầm được.
Nếu hắn thực sự nhìn thấy hóa thân của một vị Thần Phật thì chuyện này không hề đơn giản. Mà Lý Phượng Nguyên lại giản lược phần quan trọng nhất, càng khiến người ta cảm thấy chuyện này có vấn đề lớn.
Tiểu An hơi cau mày, nàng hiểu rất rõ Phật gia. Ánh mặt trời, tượng Phật, Đại Nhật Như Lai?
Lý Thanh Sơn nói:
"Được rồi, để ta thích ứng đã. Ngươi nói lúc ngươi đang tu hành, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ánh mặt trời giống tượng Phật, sau đó ngươi đã quy y cửa Phật?"
"Đúng đó!"
Lý Phượng Nguyên gật gù đáp.
Lý Thanh Sơn túm chặt vạt áo của Lý Phượng Nguyên:
"Tiểu tử thối, mẹ nó, ngươi đùa ta à?"
Lý Phượng Nguyên không phục, nói:
"Mẹ nó, ta đùa ngươi đấy, ngươi tới cắn ta đi, khốn kiếp!"
"Làm phản rồi!"
Lý Thanh Sơn vung nắm đấm lên.
"Nhi tử đánh lão tử rồi!"
Lý Phượng Nguyện hét lớn.
Cố Nhạn Ảnh không nhịn được, bèn nói:
"Chậc, đúng là cha nào con nấy."
Lý Thanh Sơn giận quá mức, vung quyền lên đánh.
Lý Phượng Nguyên nhắm nghiền hai mắt, vẻ mặt đau buồn như muốn hùng hồn chịu chết. Nhưng nắm đấm lại dừng trước mặt hắn, hắn mở mắt ra nói:
"Đại lão cha?"
Lý Thanh Sơn thả vạt áo của hắn ra, thở dài bật cười:
"Tiểu tử, ngươi thực sự lớn rồi!"
Nghiêm túc nói:
"Ngươi muốn tự lựa chọn thì phải tự chịu đựng, đừng đi con đường giống ta. Ngươi không nợ ta gì cả, muốn làm gì thì làm cái đó. Nhớ kỹ, phải sống vì chính bản thân mình!"
"Ta biết rõ!"
Lý Phượng Nguyên nhìn thẳng vào mắt Lý Thanh Sơn:
"Đại lão cha, ta sẽ không mãi mãi là vị rởm nhất trong Tứ Đại Thiên Vương!"
Lý Thanh Sơn vỗ vai hắn, không hỏi thêm gì nữa. Cho dù có một ngày hắn lựa chọn đối đầu với mình thì cũng không nói gì. Tất nhiên lúc đó đừng trách Lý Thanh Sơn này độc ác vô tình.
Lý Phượng Nguyên cười đắc ý, tự có giác ngộ.
Trong câu chuyện xưa mà hắn chưa nói đó, đúng là hắn đã bán đi một vật vô cùng quan trọng.
Thọ mệnh hay là sức mạnh? Đây là một câu hỏi.
Nhưng hắn lại chẳng phải những lão Linh Quy bất tử kia. Nếu không thể thông suốt bản tâm thì sống bất tử còn có ý nghĩa gì chứ?
Nhưng cũng vì chính hắn, nên cũng không cần phải nói nhiều.
Sau khi từ biệt Lý Thanh Sơn, hắn lại quay về dưới tán cây Kim Diệp Bồ Đề. Còn Tiểu An, Cố Nhạn Ảnh, La Hầu Tiểu Minh cũng lần lượt quay lại Ngạ Quỷ Đạo, Yêu Thú Đạo, A Tu La Đạo tu hành tiếp.
Sau khi Lý Thanh Sơn tu Linh Quy đại thành xong đã sắp tiếp cận Thiên kiếp lần thứ sáu, chỉ cần các biến khác có bất cứ đột phá nào cũng có thể Độ Kiếp ngay tức khắc.
Nhưng ký ức mất đi quá nhiều, tất cả lĩnh ngộ đều quên hết sạch sẽ, chẳng khác nào mọc thêm mấy chục bình cảnh cả. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì đừng nói là tiến thêm một bước, thậm chí ngay cả tu vi cũng lùi xuống, thế giới Tiểu Thiên cũng tan vỡ theo.
Vì vậy hắn luôn duy trì Linh Quy Biến, thử thôi diễn lại tất cả các biến lần nữa. Nhưng việc này hiển nhiên không hề dễ. Bản chất của Thiên Ma Biến vốn không kém gì Linh Quy Biến, nhưng ý chí lại hoàn toàn khác nhau.