Quy Hải Linh Tôn đứng trong Thiên Thư Lâu thôi diễn đi thôi diễn lại, vậy mà Vạn Tượng Thiên Thư cũng chỉ bồi dưỡng ra được một nhóm Nhân Hoàng. Cảnh giới của hắn vốn đã tới đó, đây chính là cực hạn.
Dù năng lực thôi diễn mạnh tới đâu, nếu đi con đường khác nhau thì nói gì cũng vô dụng.
Trong tình huống này, Linh Quy Biến lại trở thành trở ngại. Mỗi một loại Thần Ma biến hóa đều đi theo một con đường khác.
Con đường Linh Quy Biến này quá xa, mà giờ muốn đi lại từ đầu những con đường khác thì thực sự rất khó khăn. Tốc độ thôi diễn chậm như rùa bò.
Chẳng còn mười năm nữa là tới Minh Hà hyết thệ. Thấy thời gian ngày càng cấp bách, hắn chỉ đành nhẫn nại từ từ đi tiếp.
Chợt có ngày, một con hạc giấy màu đen bồng bềnh bay vào Huyền Minh động phủ. Từ từ mở ra, giọng của Triều Thiên Kiêu vang khắp hang động:
"Lý Thanh Sơn, ngày quyết chiến sắp tới rồi, ngươi đã chuẩn bị xong chưa? Ha ha ha ha!"
Tiếng cười mang theo ác ý không thèm che giấc vang khắp hang động.
Sau khi trở thành Nhân Tiên, bắt nạt Lý Thanh Sơn trở thành việc nàng thích nhất. Lý Thanh Sơn càng phản kháng nàng càng sung sướng. Sau đó hắn dứt khoát giả chết, mặc kệ nàng muốn làm gì thì làm, coi như xui xẻo đi.
Dù sao cũng phải thừa nhận, năm xưa hắn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, giờ coi như báo ứng. Nhưng một đêm làm phu thê trăm năm ân phu thê, không biết họ đã làm phu thê biết bao nhiêu đêm. Vậy mà nàng vẫn chưa quên vụ cá cược này, thực sự không coi hắn là người.
Lý Thanh Sơn giận nghiến răng nghiến lợi. Ta có thể dùng Lang Nha Sơn đập chết nữ nhân này không!
…
Lửa giận của Lý Thanh Sơn vừa bùng lên cái hạc giấy đã biến thành bột phấn, tung bay trên mặt nước đen nhánh.
Lửa giận chỉ thiêu đốt trong lòng một lát đã dập tắt. Ba ngọn núi lớn kia để dành cho Ma Thần Cùng Kỳ, chứ không phải để lấy ra đấu khí với nữ nhân kia.
Mắt hắn trầm xuống, tối tăm như dòng hắc thủy. Chỉ hơi dao động đã hiểu rõ lợi và hại bên trong.
Nếu chưa từng quên mọi chuyện thì có lẽ hắn vẫn còn sức đánh một trận. Nhưng với trạng thái hiện tại mà muốn khiêu chiến với một vị Lục Đinh Thần Tướng chẳng khác nào tự rước lấy nhục cả.
Vì vậy lựa chọn tốt nhất là chịu thua luôn, không để Triều Thiên Kiêu có cơ hội đắc ý. Mà nàng ta chắc chắn sẽ không ngờ hắn đang trốn tránh việc chiến đấu.
Ừm, từ khi Linh Quy đại thành, hắn rất dễ khôi phục sự bình tĩnh, chỉ đơn thuần lý trí để suy nghĩ một vấn đề nào đó. Đơn thuần tới mức lạnh lùng.
Nhưng mà... Hắn cứ luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó...
Nhưng... Đã thiếu cái gì?
Hắn cúi đầu xuống, tay đè lên lồng ngực. Nhịp tim đập chậm rãi, huyết dịch trong cơ thể tự động nguội xuống, chảy xuôi khắp cơ thể theo huyết mạch, mang tới cảm giác vắng lặng khó nói.
Nếu hắn nhắm mắt lại, bản thân tựa như vẫn còn đang phiêu lưu trong Quy Khư, hắc thủy từ từ nuốt chửng nhiệt độ ấm áp còn sót lại, cũng nuốt luôn cả ký ức.
"Ta là ai?"
Thực ra tới tận bây giờ, hắn mới nghe qua một câu chuyện, mà nhân vật chính trong câu chuyện đó tên Lý Thanh Sơn.
Không biết vô tình hay cố tình tốt đẹp hóa mà sau khi tự thuật lại, người tên "Lý Thanh Sơn" kia vừa dũng cảm vừa cố chấp, bình thường thích nói mấy câu chuyện cười. Nhưng vào lúc mấu chốt lại vô cùng mạnh mẽ, tựa như mãi mãi sống trong dáng vẻ của một thiếu niên.
Hắn cúi đầu, trên mặt nước đen nhánh chỉ có khuôn mặt lạnh lùng của nam nhân đã thành niên.
Vì để Tiểu An không thất vọng, hắn thử bắt chước vị Lý Thanh Sơn kia, trò chuyện hài hước cùng các vị Thiên Vương khác.
"Nhưng... Ta là ai?"
Ngước đầu lên vùng trời hình tròn trên đỉnh đầu, cảm giác xa vời vợi chưa từng thấy. Càng nhìn bầu trời thấy xa thì hắn lại càng chìm sâu vào vực sâu không ngừng, cuối cùng hoàn toàn chìm nghỉm vào Quy Khư.
Mọi chuyện xảy ra vô cùng hợp tình hợp lý. Hắn đánh mất gần như toàn bộ ký ức, chẳng khác nào trải qua một lượt Luân Hồi. Vì thế sao có thể chỉ vì một câu chuyện cũ, một cuốn tiểu thuyết là có thể lấy lại ký ức được?
Có lẽ nàng cũng cảm thấy như vậy khi nhìn vào mắt hắn! Vì thế nàng mới khóc tới đau lòng như vậy, thậm chí là khóc tới vô tri.
"Với nàng, có lẽ ta đã chết đi một nửa, chỉ còn sót lại một nửa. Nàng muốn giữ lại một nửa này nên mới muốn quay về Ngũ Châu Thế Giới!"
Tách... Trên thạch nhũ nhú lên từ những vách đá lởm chởm, giọt nước rơi vào dòng nước đen.
Ánh mắt hắn gợn sóng, một nụ cười khổ sở chợt thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức trên môi hắn.
Hắn nghiến răng, khuôn mặt trở nên dữ tợn, ra sức giãy giụa muốn đứng dậy. Muốn tránh thoát khỏi tất cả sự tín nhiệm mà huyết mạch Linh Quy trao cho hắn, gì mà tỉnh táo trù mưu lập kế, gì mà bo bo giữ mình.
Hắn phải nghênh chiến, cho dù tự rước lấy nhục cũng không bao giờ được chịu thua.
Nếu không thì ta có còn là Lý Thanh Sơn nữa không?
Hắn hít sâu một hơi, ngửa đầu lên trời hét to. Mặt nước đen nhánh bị khuấy động, tiếng vọng lại từ vực sâu xông thẳng lên bầu trời.
"Chiến đấu đi! Trước khi ngươi chìm vào vực sâu thì ngươi không còn lựa chọn nào khác cả."
Ngày quyết đấu, tại đấu trường Huyền Vũ.
Các đệ tử chân truyền đã tới từ lâu, họ đang thong dong nói chuyện đứng trên vách đá gần chiến đài ung dung nói chuyện. Triều Thiên Kiêu cố tình gọi họ tới xem trận chiến, vả lại dù không mời thì náo nhiệt bậc này sao họ có thể không tới xem được.
Có người cười hỏi:
"Nhạc Thiên, sao hôm nay không đánh cược?"