Chỉ có Triều Thiên Kiêu đang vô cùng kinh ngạc, tựa như vừa gặp một chuyện vô cùng khó tin.

Nói như vậy, trong tình huống xuất hiện mất khống chế phân thân như này, không mỗi người một ngả thì cũng là quyết chiến sống còn, thậm chí là đồng quy vu tận. Chứ nàng chưa bao giờ nghe nói cuối cùng cả hai lại sống chung hòa bình cả.

Đó chính là sự khác biệt lớn nhất của Lý Thanh Sơn với những tu hành giả bình thường khác.

Nếu theo đuổi trường sinh thì mỗi bên đi theo một nửa con đường lên Cửu Thiên, đó mới là cách để phòng ngừa tử vong và nguy hiểm.

Còn nếu để theo đuổi lợi ích thì chỉ có cách nghĩ trăm phương ngàn kế giết chết đối phương, làm vậy mới có thể độc chiếm được tất cả.

Lòng người biến đổi khôn lường, có mấy ai chịu hi sinh bản thân để thành toàn cho chính mình, hoàn toàn tin vào chính mình?

Nàng mỉm cười, thở dài nói:

"Tên khốn này đúng là quái vật!"

Lý Thanh Sơn tiêu hóa toàn bộ ký ức, chậm rãi mở mắt ra. Giải thoát khỏi trạng thái Linh Quy Biến.

Tuy chưa hẳn là thu hồi Nguyên Thần, nhưng tất cả biến hóa Thần Ma đều đã thức tỉnh. Chỉ cần có thêm chút đột phá thôi là có thể độ được Thiên kiếp lần thứ sáu.

Hơn nữa Nguyên Thần đã trải qua mọi chuyện ở Địa Ngục, tất cả lĩnh ngộ và suy nghĩ đều biến thành quân lương của hắn. Đặc biệt là Tín Phong mà Thông Phong Đại Thánh tặng cũng hàm chứa rất nhiều tin tức quý giá. Giá trị không hề kém cạnh ba ngọn núi lớn kia, tất cả biến hóa Thần Ma đều được lợi từ trong đó.

Hành trình Ma Vực đã như lửa xém lông mày, bây giờ là lúc tiến thêm một bước nữa!

Nhưng trước đó hắn muốn đi gặp Tiểu An trước, để nói cho nàng biết một tiếng...

Ngạ Quỷ Đạo, Tự Nhiên thành.

Trong tòa thành cô độc cao chót vót, âm phong thồi vù vù, mây đen che kín trời.

Tiểu An mặt ủ mày chau, không chuyên tâm tu hành. Hắn đã về nhưng lại quên mất bản thân là ai. Cho dù thành trì vẫn nguy nga như trước nhưng căn cơ đã dao động, đang từ từ sụp đổ xuống theo từng ngày. Mà nàng lại chẳng thể làm gì, vậy tu hành có tác dụng gì?

Đúng lúc này, một bóng người hạ từ trên trời xuống. Mỉm cười giang rộng hai tay:

"Ta đã trở về!"

Nàng choáng váng, muốn hé miệng cười nhưng nước mắt lại trào ra như suối. Nàng nhào vào lòng rồi ôm chặt hắn.

Mất mà lại có được, chắc chắn không sai, người này chính là Lý Thanh Sơn của nàng!

Ánh trăng tàn chiếu rọi tòa thành cô độc, phu quân ngừng viễn chinh, sau khi trải qua núi đao biển lửa ở Địa Ngục, đi xuyên qua vực sâu vô tận ở Quy Khư, nay đã quay về quê hương lần nữa.

Nhiều điều muốn nói cũng không thể nói ra được hết, chỉ cần nhìn nhau nở nụ cười là tất cả tương tư, tất cả nỗi đau khổ đều được an ủi.

Không còn trầm tĩnh hoặc gào thét, trút bỏ gánh nặng trên người, ngừng việc ngẩng đầu lên nhìn trời cao.

Trong đêm tối yên tĩnh, gối đầu lên đùi nàng bình yên ngủ, mơ một giấc mơ nhẹ nhàng.

Dưới ánh trăng trắng xám, Tiểu An nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn, tay niệm chuỗi Niệm Châu. Sau đó truyền tin tức Ma Vương trở về tới nhóm Thiên Vương.

Tại Yêu Thú Đạo.

Đại Côn gắng sức lay động đôi cánh dài ngao du trong biển sâu. Trên mình đầy rẫy vết thương do vừa chạy trốn khỏi trận săn giết, tiếng rồng ngâm ở đâu đó vẫn còn vang vọng bên tai.

Từ xưa tới nay đại dương luôn là địa bàn của Long tộc, nếu có danh sách đen những khách mời không được hoan nghênh nhất thì Côn Bằng chắc chắn sẽ đứng đầu danh sách.

Vì tu hành, nàng không thể rời khỏi biển rộng. Cũng vì vậy mà không biết nàng đã sống trong cảnh trốn đông trốn tây, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc biết bao nhiêu lần. Xem ra cũng chẳng thoải mái hơn là bao.

Thật ra ở thế giới tự nhiên nơi mà vạn vật đều phải cạnh tranh để sinh tồn như này, chỉ cần không phải là thợ săn cao cấp nhất thì chắc chắn sẽ phải sẵn sàng trở thành con mồi. Đó chính là cái giá của tự do, nó không bao giờ là nơi mà kẻ yếu đuối có thể chịu được.

Nghỉ ngơi tại một thung lũng, khi nhận được tin tức, nàng mỉm cười nói:

"Trở lại là tốt rồi!"

Sâu trong hẻm núi ở đằng xa, một đôi mắt lạnh như băng đột nhiên sáng lên, hàng vạn xúc tu chậm rãi tràn ra khỏi khe núi. Lặng yên không làm xuất hiện một gợn sóng nào, bao phủ về phía nàng như một tấm lưới khổng lồ.

Một vòng đi săn mới lại bắt đầu...

Tại A Tu La Đạo.

Sương khói cuốn cờ lớn, trống trận vực dậy tinh thần.

La Hầu Tiểu Minh đang say sưa đánh một trận ác chiến, tình huống lúc này vô cùng bất lợi. Đại quân dưới trướng bại lui liên tục, quân khí ngưng tụ trên người suy giảm nhanh chóng. Càng đánh càng không thắng được A Tu La hoàng có Quân Thần hộ thể trước mặt.

Xưa giờ cách tu hành của A Tu La đều không phải bế quan, mà là một tướng công thành vạn cốt khô. Phải trải qua vô số trận huyết chiến mới có thể trở thành Chiến Thần bất bại.