Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3001. Tự Ngược Bản Thân

Nếu không khiêu chiến kẻ mạnh thì chiến đấu chẳng có ý nghĩa gì nữa. Cứ mãi ức hiếp kẻ yếu sẽ làm tổn tại tới chiến tâm, mấy đi sự chiếu cố của Thiên Ý.

Nhưng khiêu chiến kẻ mạnh nói nghe thì dễ dàng, khi bắt tay vào làm thật chẳng khác nào tự ngược bản thân.

Để tránh việc làm lộ thân phận, hắn không thể sử dụng bất kỳ sức mạnh nào của tộc La Hầu cả, đồng nghĩa với việc mang theo gông cùm rất nặng để chém giết với người mạnh hơn mình. Kết quả tất nhiên là thường xuyên thất bại, toàn dựa vào sự chiếu cố của Thiên Ý mới không chết trận.

Mà chút may mắn này cũng đã chấm dứt tại đây.

Bây giờ đối thủ của hắn là một vị Đấu Thần A Tu La, cảnh giới tương đương với Nhân Tiên hoặc Tà Thần. Mà sức chiến đấu lại đủ để nghiền ép một Nhân Tiên hoặc Tà Thần bình thường.

Tất nhiên người ta khinh thường việc ra tay với hắn. Mới đầu còn phái người ra buộc đầu hàng, muốn thu hắn làm thuộc cấp. Còn hắn lại hay chiến bại, là A Tu La hoàng bất tử nên khá có tiếng ở khu vực này.

Dĩ nhiên hắn không chịu, Đấu Thần A Tu La cũng không nói nhiều thêm, lập tức phái A Tu La hoàng dưới trướng đi vây quét hắn.

Khi tu vi dần khôi phục, hắn không còn đặt A Tu La hoàng bình thường vào mắt. Mấy lần bị bao vây tiêu diệt đều không sao, ngược lại còn giúp đội ngũ của hắn gia tăng nhân số.

Đấu Thần A Tu La ngày càng thấy hứng thú với hắn, tự mình chỉ huy đại quân vây quét. Lại có thêm mười mấy A Tu La hoàng luân phiên ra trận khiêu chiến khiến hắn có hơi không theo kịp, bây giờ đang bị vây thành từng vòng.

Dù có Thiên Ý chiếu cố thì chỉ sợ lần này hắn cũng không thể trốn thoát được. Tuy Đấu Thần A Tu La không cho ra tay trực tiếp, thiên quyến bên người không hề kém hắn. Chừng đó cũng đủ để triệt tiêu ưu thế của hắn.

Một là quy hàng, hai là chết trận, không còn con đường nào khác để chọn cả.

Khi nhận được tin tức, hắn chẳng khác nào tìm được đường sống trong chỗ chết.

"Cái gì, hắn đã khôi phục ký ức! Nguyên Thần của hắn đã vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu rồi? Nếu là vậy chẳng lẽ hắn đã phân tách! Mặc kệ, mau gọi hắn tới đánh trận giúp ta đi!"

Nhóm Thiên Vương bắt đầu hăng hái chiến đấu. Đời người chẳng có ai thuận buồm xuôi gió mãi cả, suy cho cùng vẫn phải đạp lên tất cả bụi gai mới có thể đạt thành giấc mộng đẹp.

Nguyên Thần xuất khiếu!

Lý Thanh Sơn nhìn thoáng qua bản thân đang ngủ say, sau đó mỉm cười tạm biệt Tiểu An. Hắn rời khỏi Ngạ Quỷ Đạo, quay về Huyền Minh động phủ rồi tiến vào A Tu La Đạo. Ngước đầu lên nhìn bầu trời đỏ như máu.

"Chiến tranh, chiến tranh không bao giờ ngừng!"

Lại lần nữa bước vào hành trình, chạy về phía chiến trường ở đằng xa.

...

Nơi cách Tự Nhiên thành ngàn dặm là một khu rừng rậm bát ngát, rừng cây chết khô không còn một chiếc lá, dưới gốc cây chất đống những bộ bạch cốt.

Khu rừng vô cùng yên tĩnh, không có một tên thi quỷ nào dám tới gần nơi này.

Mà ở nơi sâu nhất trong khu rừng, trên thân của một cây to không đáng chú ý nhô lên một cục tròn cũng không đáng chú ý. Bên trong còn khảm một hạt châu trắng toát bóng loáng giống như tròng mắt.

Nếu nhoài người về phía trước quan sát kỹ sẽ nhận ra nó có dáng vẻ giống khô lâu, thoạt nhìn còn như đang toét miệng nở nụ cười quái dị.

Đó chính là Khô Cốt Niệm Châu của Tiểu An. Sở dĩ nó nằm ở đây là để giám thị.

Nếu chui xuống lớp bạch cốt và đất đen, đi sâu vào lòng đất sẽ bất ngờ phát hiện một tòa địa cung âm u rộng lớn.

Tử khí và âm khí trộn lẫn ứ đọng, hiện ra thực thể dạng bông. Đừng nói là đứng trong mặt đất âm u, dù đứng giữa ban ngày cũng không nhìn thấy năm ngón tay.

Nơi này giống một ngôi mộ, hoặc giả nó chính là một ngôi mộ thật. Khắp Ngạ Quỷ Đạo này là phần mộ do từng ngôi mộ huyệt tạo thành, đã mai táng vô số tu hành giả thất bại và linh hồn sa đọa.

Huyệt mộ này có tên là Tự Nhiên cung, là nơi Tự Nhiên Quỷ Tiên say ngủ li bì.

Nhân lúc tên quỷ già này ngủ một giấc thật dài, Lý Thanh Sơn và Tiểu An đã bắt tay đoạt lấy Tự Nhiên Thành. Nhóm quỷ hoàng thi hoàng kẻ thì chết, kẻ thì xin đầu hàng. Gần như một lưới tóm gọn, toàn bộ trở thành quân lương cho Tiểu An.

Vì thế phải sắp xếp một viên Khô Cốt Niệm Châu ở đây để đề phòng "khổ chủ" đột nhiên tỉnh giấc.

Tuy rằng xưa nay tên quỷ già này đều ngủ một trăm năm, thức một trăm năm, sinh hoạt vô cùng có quy luật. Bây giờ chỉ còn hơn ba mươi năm nữa là tỉnh lại, nhưng cẩn thận vẫn hơn, dù sao Thiên Mệnh ở Ngạ Quỷ Đạo vẫn khá căm ghét truyền nhân Bạch Cốt như nàng.

Đương nhiên mấy người bọn họ cũng chẳng hiền lành gì, sau ba mươi năm được lợi, dù lão quỷ không đi tìm họ gây sự thì bọn họ cũng phải làm tới cùng, mang người này ra ngoài nhóm lửa.

Giữa địa cung treo một chiếc quan tài đá màu đen, bên dưới là vực sâu không đáy, âm u sâu thẳm tựa như nối thẳng tới Cửu U.

Đây là nơi địa mạch đan xen, nếu ở một thế giới bình thường thì chính là danh sơn Đại Xuyên tập trung linh khí, rất thích hợp để xây cất động phủ. Nhưng nó lại nằm ở Ngạ Quỷ Đạo, không những không có linh khí mà còn tràn đầy âm khí và tử khí. Chúng không ngừng chảy cuồn cuộn xông ra từ vực sâu, ào ào chui vào trong quan tài đá.

Ngày đó, trong vực sâu truyền ra những tiếng gầm vang kỳ dị, những xác chết đứt vụn ào ào rơi xuống dưới. Quan tài đá treo lơ lửng hơi hơi rung lên.