Từ rất nhiều năm trước, chuẩn xác là bắt đầu từ khi Lý Thanh Sơn và Tiểu An công chiếm Tự Nhiên thành, nơi này đã thường xuyên xảy ra động đất.

Thoạt nhìn chỉ giống hiện tượng tự nhiên do vỏ trái đất thay đổi, chỉ ngẫu nhiên xảy ra hơi nhiều trong thời kỳ này thôi.

Xảy ra động đất vốn chỉ là một chuỗi kết quả ngẫu nhiên, có lẽ là do một hòn đá vỡ làm ảnh hưởng tới toàn bộ kết cấu lòng đất, cuối cùng tạo ra một trận động đất kinh thiên động địa.

Động đất dần dần biến mất, quan tài đá đong đưa như quả lắc trong đồng hồ cũng dần im ắng, không còn chuyển động.

Cung điện Tự Nhiên dưới lòng đất này vốn là một đại trận vô cùng cứng rắn không thể phá vỡ, căn bản không sợ bất kỳ trận động đất nào. Dù bên ngoài có núi long đất lở thì bên trong cũng không xảy ra động tĩnh lớn gì.

Đường đường là động phủ Quỷ Tiên, nếu bị động đất phá hủy thì không khỏi quá buồn cười. Tự Nhiên Quỷ Tiên ngủ rất say, tất nhiên sẽ không thức tỉnh vì chút động tĩnh nhỏ nhoi này.

Thế nhưng lần này tình huống dường như hơi khác.

Tử khí và âm khí chậm rãi suy giảm, chẳng bao lâu đã biến mất hoàn toàn.

Một khe nứt đột nhiên xuất hiện trên quan tài đá!

Một cái bóng đen thui nhô đầu lên, không có tai mắt mũi miệng, chỉ là một cái bóng đen. Đó chính là Tự Nhiên Quỷ Tiên.

Hắn thả một tia thần niệm ra ngoài, nhanh chóng tìm hiểu toàn bộ vực sâu. Đột ngột phát hiện hướng đi của địa mạch đã thay đổi.

Hắn sững người, địa mạch tương đương với kinh lạc trong thế giới, tốc độ thay đổi cực kỳ chậm không hề giống những dòng sông xuyên qua núi trên bề mặt trái đất.

Do Ngạ Quỷ Đạo cắn nuốt mở rộng không ngừng nên tốc độ nhanh hơn so với thế giới bình thường một chút, ít nhất phải tính bằng trăm vạn năm

Dù dời núi lấp biển, thay đổi địa hình cũng khó làm ảnh hưởng tới hướng đi của địa mạch. Làm được ắt phải trải qua tính toán tỉ mỉ chính xác.

Những trận động đất kéo dài liên miên vậy mà lại có thể thay đổi hướng đi của địa mạch, vừa hay chặt đứt địa khí của Tự Nhiên cung.

Chỉ là ngẫu nhiên thôi sao? Nhưng hắn lại cảm giác mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Trở thành Quỷ Tiên là có thể hiểu rõ pháp tắc, trong thời gian dài đằng đẵng ngày càng rõ ràng hơn. Lúc suy tính mệnh số rõ ràng như dùng mắt thấy, lấy tai nghe vậy.

Nhưng lần này hắn suy tính lại nhẹ nhõm hơn bất kỳ lần nào khác.

"Tự Nhiên thành có biến!"

Ở A Tu La Đạo, núi nhiều như biển, ánh tà dương đỏ thẫm như màu máu.

Bầu trời vốn đã đỏ rồi nay bị ánh mặt trời đỏ nhuộm đẫm như muốn tích ra máu. Ráng mây như bị thiêu đốt, đẹp đẽ mà mỹ lệ.

Nơi này như thể không bao giờ có ban ngày, chỉ có ánh nắng ban mai và ánh nắng lúc chiều tà.

Chết trận dưới ánh chiều tà, sống lại dưới ánh ban mai. Chỉ có vũng máu đọng lại là không thay đổi.

Đó là cảm giác bi hùng và oai phong mà người sống dưới bầu trời xanh mây trắng không thể lĩnh hội được.

Ầm...Ầm...Ầm!

Mặt đất rung chuyển, quần sơn lung lay. Một người khổng lồ nâng bước nặng nề tiến lên, trên người vác theo tòa cung điện to như một ngọn núi nhỏ.

Cung điện cao lớn vững chãi, tháp cao màu trắng và mái vòm thếp vàng, đình viện chằng chịt và hành lang uốn lượn. Cả tòa cung điện bị ánh hào quang nhuộm thành màu đỏ tươi, tựa như một tòa thần điện huy hoàng.

Nó còn có tư cách được gọi là thần điện hơn so với đa số các cung điện miếu thờ trên đời. Khác với những pho tượng bằng đá bằng bùn ở những nơi kia, thì trong này có một vị Đấu Thần A Tu La sống sờ sờ.

Sâu trong đình viện, một nam nhân trung niên đã nhàn nhã nằm nghiêng người dựa vào ghế thưởng thức ca múa.

Ở đây chỉ có một ca cơ, trên người mặc Sari, đeo khăn che mặt, trên cái trán láng bóng như ngọc mọc một chiếc sừng màu trắng cứng rắn.

Điệu múa của nàng uyển chuyển như chim bay lượn trong gió, như khổng tước khoe đuôi. Tiếng hát thắm đượm lòng người, giống sợi tơ mảnh như có như không, làm người ta si dại mê đắm, biến đình viện này thành một bí cảnh trong rừng sâu.

Tiếng chém giết từ chiến trường phương xa vọng tới đều bị tiếng ca hòa tan, thành nền cho tiếng ca.

Đôi mắt của nam nhân khép hờ, dường như cũng đang say mê nghe ca hát.

Một bóng người thoăn thoắt đột nhiên xuất hiện từ hư không. Đó là một vị A Tu La hoàng. Người đó nửa quỳ dưới đất rồi chắp tay nói:

"Tôn Thần, tiểu tử kia vẫn không chịu quy hàng!"

Khí thế sát phạt từ chiến trường phá tan sự yên tĩnh nơi đây, ca cơ vẫn không ngừng ngâm ca nhảy múa.

Ni Đạt quyến luyến mở cặp mắt đỏ tươi ra, nói:

"Không hổ là Khẩn Na, tuy chỉ là tà âm nhưng lại khiến người ta không thể dứt ra được!"

Khẩn Na là một trong bát bộ chúng sinh, nổi danh từ ca múa. Không thuộc Thiên Đạo, cũng không thuộc A Tu La Đạo. Nhưng lại sống chủ yếu ở Thiên Đạo, còn được gọi với cái tên mỹ miều là Ca Thần.

Ni Đạt vuốt chòm râu rậm trên mặt, hỏi A Tu La hoàng kia:

"Nếu ta tặng nàng làm lễ vật thì hắn có chịu quy hàng không?"

"Thưa Tôn Thần, theo ta thấy dù tên tiểu tử kia có chết trận cũng không hàng phục đâu ạ!"

Dường như A Tu La hoàng vừa nhớ ra gì đó, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng cũng không giấu được sự kính nể của mình.

"Vậy thì không còn tác dụng gì."