Ni Đạt vung tay lên, nữ nhân Khẩn Na kia rơi đầu. Thân thể không đầu vẫn đang múa, cái đầu đeo khăn che mặt còn đang ca hát. Tiếng hát trở nên thê thảm đau thương, tựa như chim quyên đẫm máu và nước mắt.

Tâm thần của A Tu La hoàng chợt lung lay, không nhịn được vội vàng khích lệ ý chí chiến đấu, nghiêm ngặt tuân theo chiến tâm. Nếu nghe tiếng ca này quá nhiều sẽ làm hao tổn chiến tâm.

Ni Đạt vuốt chỏm râu dê, nói:

"Nếu ngươi ra tay chiến đấu sẽ còn chút hi vọng sống!"

Khẩn Na theo điệu múa nhẹ nhàng ưu nhã nâng đầu lên, cái đầu vẫn đang ca hát không ngừng.

"Thà ca mà chết, không chiến đòi sống. Hồ đồ ngu xuẩn."

Ni Đạt tiếc hận lắc đầu:

"Ta sẽ đích thân gặp Tiểu Minh Vương kia!"

Trong đại trướng ở trung tâm của Minh Vương quân.

La Hầu Tiểu Minh cho thuộc hạ lui ra, một mình nhìn tấm bản đồ.

Hắn đột nhiên vểnh tai lên, tiếng rít sắc nhọn vang từ xa tới gần. Chỉ thoáng cái đã phá tan từng tầng quân trận, bước vào trong lều lớn.

"Cuối cùng cũng gặp mặt rồi, Tiểu Minh Vương!"

Ni Đạt thong thả như đang đi dạo, mắt nhìn vào bóng lưng của La Hầu Tiểu Minh, trong mắt tràn ngập nhiệt huyết nhất định phải có được.

Chẳng phải vì hắn có ham thích đặc thù gì, mà là do người này quá hiếm có.

Dù không triển khai thần thông phép thuật của tộc La Hầu, nhưng La Hầu Tiểu Minh vẫn biểu hiện ra được thiên phú và năng lực kinh tài tuyệt diễm của mình.

Khi quyết đấu trực diện, không hề sợ bất kỳ tên A Tu La hoàng nào; khi chỉ huy đại quân, có thể đánh một trận vẻ vang với Đấu Thần; đồng thời còn am hiểu ám sát, săn bắn. Đủ loại kỹ thuật chiến đấu đang chảy trong huyết thống của người này.

Chiến tranh kéo dài tới tận bây giờ, hầu như tất cả A Tu La hoàng dưới trướng Ni Đạt đều tỏ ra khâm phục La Hầu Tiểu Minh.

Còn Ni Đạt thì hiểu rõ giá trị của La Hầu Tiểu Minh hơn bất cứ ai. Ngay cả Đấu Thần cũng phải chiến đấu đẫm máu mới có cơ hội trở thành Chiến Thần A Tu La vương chân chính. Mà kẻ địch của hắn ngoài chúng Thiên ra còn có những Đấu Thần khác.

Trong lúc hắn quyết chiến với những Đấu Thần khác, nếu sau lưng có một đại tướng giỏi giang như vậy thay hắn chỉ huy đại quân, tụ tập quân khí thì ít nhất cũng tăng thêm được ba mươi phần trăm thắng lợi.

"Đây là lễ vật mà Hồng Thiên tặng cho ta!"

Ni Đạt thầm ca ngợi Hồng Thiên, ánh mắt ngày càng nóng bỏng.

La Hầu Tiểu Minh xoay người lại, dưới cằm râu ria xồm xoàm, vẻ mặt phong trần bụi bặm. Thế nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời như sao.

Khoảnh khắc thoáng qua này khiến Ni Đạt có ảo giác đối phương chính là Đấu Thần cai quản một phương đứng ngang hàng với hắn.

"Ni Đạt Đấu Thần, ngươi có thể gọi ta là Minh, hoặc là Minh vương."

La Hầu Tiểu Minh chuyên môn ẩn cái họ La Hầu đi, còn Lý Thanh Sơn luôn ấn định chữ Tiểu cho hắn. Chỉ còn lại chữ Minh, là để đám thuộc hạ gọi là Minh vương.

Thoáng cái lại bị ép đặt thêm chữ Tiểu phía trước, khiến hắn rất không vui.

"Minh vương! Khẩu khí lớn lắm, ngay cả ta cũng không dám tự xưng như thế!"

Ni Đạt cười khẩy:

"Nếu ngươi không đặt cái tên như thế thì ta cũng không chú ý tới ngươi nhanh như vậy."

Minh vương là danh xưng vượt quá quyền hạn ở A Tu La Đạo.

Sau khi A Tu La vượt qua Thiên Kiếp lần thứ bảy, trở thành Chân Thần, tới được thế giới Tây Phương cực lạc, triều kiến Phật Tổ ở Linh Sơn Đại Lôi Âm tự, trải qua thật nhiều thử thách rồi mới có tư cách được phong là Minh vương.

Minh giả là trí tuệ quang minh; vương giả là có thể điều động tất cả.

Minh vương xuất hiện với hình tượng phẫn nộ, bảo vệ Phật pháp, dọa lui ma quỷ, đại diện cho sự uy nghiêm của Phật môn.

Một A Tu La hoàng lại tự xưng là Minh vương, tương tự với một tu sĩ Dương Thần tự xưng là Chân Tiên vậy, ngông cuồng tới mức vô tri.

"Kẻ tầm thường không hiểu được chí khí của bậc anh hùng hào kiệt."

La Hầu Tiểu Minh hờ hững nói. Cái hắn muốn vốn là lấy lại tất cả những thứ thuộc về hắn. Ừm, đã không ít lần Lý Thanh Sơn lấy câu nói này để khoác lác với hắn.

"Được, tốt lắm. Ta rất thưởng thức tính cách này của ngươi!"

"Tại sao Đấu Thần lại tới đây? Không lẽ định tự mình ra tay?"

Ni Đạt nói thẳng:

"Quy hàng ta đi! Địa vị của ngươi sẽ chỉ thấp hơn ta, ta còn có thể để ngươi thống suất toàn bộ quân đội."

La Hầu Tiểu Minh hơi cau mày, dường như không ngờ Ni Đạt lại có ý định như này.

Hắn vừa quay về A Tu La Đạo, lúc này tu vi đã không yếu. Nhưng đúng là hắn chưa từng gặp đối tượng nào có tư cách để hắn quy hàng cả.

Ngày xưa thì khỏi nói tới, dù sao hắn cũng là Thần tộc A Tu La, tất cả A Tu La đều là thần chúc trên danh nghĩa của hắn. Không giống như các A Tu La bình thường phải trải qua nhiều trận tranh giết từ dưới đáy.

Ni Đạt còn tưởng hắn động lòng, lại lên tiếng khuyên bảo:

"Ngươi vẫn còn rất trẻ, cần tích lũy và rèn luyện nhiều hơn. Đi theo ta chinh chiến bốn phương, mở rộng tầm mắt, chuyện ngươi trở thành Đấu Thần chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi!"

Với một A Tu La hoàng bình thường thì đây đúng là một lựa chọn tốt nhất thật, nhưng với La Hầu Tiểu Minh, quy hàng sẽ làm giảm chiến tâm của hắn. Cái hắn thiếu nhất chính là thời gian, mà mẫu thân của hắn có thể để ý tới nơi này bất kỳ lúc nào, vả lại một La Hầu như hắn tuyệt đối sẽ không nhận một A Tu La khác làm chủ.