Đó là một trận chiến mà không có bất kỳ một cuộc chiến của thế giới nào có thể so sánh được. Ngay cả lão binh sĩ từng chinh chiến nhiều năm tại Ma Vực cũng không thể tưởng tượng nổi ra tình cảnh này.

Giống hai cỗ máy chiến tranh cực kỳ tinh vi đang va vào nhau không ngừng, đánh đấm kịch liệt.

Binh vô thường thế, thủy vô thường hình*. Ở nơi này nó được vận dụng lên mức cao nhất, ẩn chứa lý tính cuồng nhiệt nhất.

*Ý chỉ làm việc thì dựa vào thời cơ, vận dụng sao cho phù hợp từng nơi, các vấn đề cụ thể thì dùng các biện pháp cụ thể để giải quyết.

La Hầu Tiểu Minh nhân lúc Ni Đạt không rảnh phân tâm đã làm chủ toàn bộ chiến trường.

Nhưng tất cả mọi người, bao gồm cả hắn đều biết rất rõ rằng mấu chốt quyết định thắng lợi trong cuộc chiến không phải ở dưới đây, mà là trên trời.

Hắn vẫn quan tâm tới cuộc chiến trên trời. Tuy hắn từng là Thần Linh nhưng cũng phải thán phục tộc độ tiến bộ của Lý Thanh Sơn, bao gồm cả thiên phú của hắn thể hiện ra trong những cuộc tranh giết.

"Hắn đúng là một A Tu La hoàn hảo trời sinh, nếu hắn sinh ra ở A Tu La Đạo thay vì Nhân Gian Đạo, dù hắn không gặp được vị kia thì khả năng của hắn cũng không hề kém so với bây giờ!"

Chiếu theo lẽ thường, để một Nguyên Thân đấu trực diện với một vị Đấu Thần chẳng khác nào bảo người ta đi chịu chết.

Nhưng La Hầu Tiểu Minh vẫn quyết định cầu viện Lý Thanh Sơn, đó là sự tin tưởng chứ không phải dựa vào tình cảm hay sự ràng buộc nhàm chán nào đó. Đó chính là sự tin tưởng của chiến sĩ đối với chiến sĩ.

Trong tình huống cảnh giới tương đương, Lý Thanh Sơn chắc chắn sẽ không thể bị đánh bại!

Ánh hào quang trên trời mờ dần, gió lớn thổi tan bụi mù.

Giữa bầu trời màu đỏ sậm, một vầng trăng sáng tỏa ra từ sau lưng Lý Thanh Sơn. Mái tóc dài màu đen bù xù như lông của dã thú, sắc mặt hắn tối tăm âm u, đôi mắt đỏ rực như than lửa đang lóe sáng quan sát toàn bộ chiến trường. Sau đó, hắn ngưng mắt nhìn về phía Ni Đạt.

Chỉ có Thần Nhãn ở giữa trán đóng chặt lại... Nhắm mắt dưỡng thần!

Bị cặp mặt kia nhìn chằm chặp, Ni Đạt không dám ra tay tùy tiện, đơn giản là vì hắn sợ Thần Nhãn đang đóng chặt kia.

Nhân cơ hội để lấy hơi, đồng thời ngăn chặn Diệt Thế Thần Hỏa trong cơ thể. Lúc này lỗ trống bị đâm xuyên ở lồng ngực mới bắt đầu khép lại.

Lý Thanh Sơn đột nhiên hít sâu một hơi, gió lớn rít gào hóa thành hai cơn lốc xoáy bị hắn hút vào hai lỗ mãi. Hơi thở mới mẻ tràn vào lá phổi, hai bên lồng ngực nhô lên thật cao.

Trái tim theo đó hồi phục, đập thình thịch như tiếng trống trận vận chuyển máy tươi ra khắp cơ thể. Sức mạnh hồi phục từng chút một, cho tới khi đạt tới trạng thái hoàn hảo nhất.

Hắn đột ngột ngửa mặt lên trời thét dài, ý chí mãnh liệt!

Tóc dài bay múa sau lưng, khí thế tăng nhanh cấp tốc như thế lửa cháy hừng hực, cuồn cuộn như mây trời che kín toàn bộ bầu trời, khí thế chiếm hết vạn dặm như hổ.

Chiến trường trở nên tĩnh lặng, dù là địch hay ta đều phải ngửa đầu lên ngóng nhìn.

"Tới đi!"

Sát ý cuồn cuộn rợp trời, ngưng tụ thành hình mãnh hổ nhào về phía Ni Đạt!

Ni Đạt cười khẩy, hơi hắn đứng chợt hóa thành hư không.

Lý Thanh Sơn híp mắt lao nhanh về phía trước, hư không sau lưng hắn đột nhiên có một cánh tay thò ra mang theo những tàn ảnh chồng chất lên nhau.

Nếu Lý Thanh Sơn không phản ứng nhanh thì hắn sẽ bị móc mất trái tim thêm một lần nữa.

"Hừ, cùng một chiêu không thể sử dụng lên người ta hai lần đâu!"

Nói rồi hắn xoay người lại, châm lửa, ngưng binh, vung đao... Làm liền một mạch các hành động!

Sáu lưỡi dao Thần Hỏa đen thui như mực cùng lúc chém vào cái tay kia, nhưng chỉ có thể chém vào tàn ảnh.

"Phải vậy chăng? Nhưng với ta nó tương đương nhau."

Ni Đạt bước ra từ hư không, kéo theo sau là tàn ảnh chồng chất. Tàn ảnh trái theo lẽ thường, khi tiến khi lùi, khi sang trái khi sang phải khiến người khác không thể nắm được quỹ tích chuyển động của nó. Nhìn thì như đang thong dong đi bộ, nhưng thực chất lại dùng tốc độ nhanh hơn Lý Thanh Sơn để áp sát hắn từng chút một.

Hai người kẻ tiến người lùi, giống hai ngôi sao băng bình thường bay xoẹt qua chiến trường, rơi vào một đầm nước khổng lồ ở đằng xa.

Đôi tay của Ni Đạt dường như không còn dính liền với cánh tay, nở rộ như hoa sen, bay lượn như cánh bướm đẩy ra tấm lưới do sáu lưỡi dao Thần Hỏa đan thành.

Tiếng loang choang vang lên không ngừng, hắc hỏa bắn ra nhưng không thể chạm được vào người hắn.

Lý Thanh Sơn nhận thấy sức lực khi đánh nhau của hai bên cách biệt quá lớn, nếu đánh cận chiến hắn chắc chắn không thể thắng được. Sẽ nhanh chóng bị đôi tay kia lột da rút xương, xé xác thành từng mảnh vụn.

"Thần Nhãn của ngươi dùng một lần sẽ phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể khôi phục lại! Hồi nãy ngươi đã dùng một lần, dùng tới lần hai vẫn không thể phân thắng bại được!"

Ni Đạt tỏ vẻ cầm chắc phần thắng. Hắn đột nhiên bóp nát một lưỡi dao Thần Hỏa, dễ dàng giật đứt một cánh tay của Lý Thanh Sơn.

Ầm!

Sao băng rơi vào đầm lớn, gợn nước chưa kịp tản ra đã tới gần đáy hồ, không thể lui được nữa!

"Câm miệng, mẹ nó, ngươi cũng đâu phải Thánh Đấu Sĩ!"