Lý Thanh Sơn tức giận quát to... Mở Thần Nhãn!

Thiên địa đột nhiên mất đi sắc màu, hình dạng và khối lượng.

Tựa như vừa quay lại Vô Sắc Giới, lúc này trong mắt chỉ nhìn thấy Thiên Địa pháp tắc giăng kín khắp nơi. Mà thứ đang áp sát hắn không ngừng không phải A Tu La Đấu Thần, mà là một tập hợp pháp tắc đang ngưng tụ, vận chuyển nhanh chóng.

Từ xưa tới nay, tu hành giả, Thần Linh đều không phải quần thể đặc biệt nằm ngoài Tam Giới, không có trong Ngũ Hành. Mà vốn dĩ nó chính là một phần của thiên địa pháp tắc.

Dù là sức mạnh hay sinh mệnh đều đến từ thiên địa.

Quan trọng nhất, bản thân pháp tắc vốn chỉ là một loại ảo giác.

Đại đạo vô hình, để nhóm tu hành giả nhận thức, để nhóm Thần Linh phân chia được nên mới được gọi là Ba ngàn đại đạo.

Tất cả xưng hô, tên gọi, pháp tắc đều là cây cầu để tới gần đại đạo.

"Dùng... Vạn Pháp Giai Không."

Lý Thanh Sơn ngồi xếp bằng, sáu cánh tay thả lỏng kết thành những ấn pháp khác nhau, mái tóc dài bù xù sau lưng kết lại thành búi. Đôi mắt phản chiếu ánh trăng và ánh sáng chợp chờn, tựa như lĩnh ngộ trước khi lâm chung, thể hiện tình yêu dịu dàng đối với cả thế giới, hiển lộ Ôn Nhu tướng.

Đó là một trong những Lục Trọng Pháp Tướng quan trọng nhất của Đại Tự Tại Thiên, tương trưng cho hi sinh, lấy tên là Thiên Ma Giải Thể!

Hai tay của Ni Đạt chưa kịp chạm vào cơ thể của Lý Thanh Sơn thì thân bất tử của A Tu La đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại con mắt dọc trên trán.

Hắn dùng tất cả sức mạnh, hi vọng ký thác lên Thần Nhãn.

Chỉ trong phút chốc tất cả tàn ảnh trên người Ni Đạt biến mất hoàn toàn, khiến Ni Đạt kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên.

Tuy không biết Thánh Đấu Sĩ mà Lý Thanh Sơn nói tới là gì, nhưng hắn cảm nhận được uy hiếp lớn hơn lần trước rất nhiều. Tựa như rơi vào hầm băng, luân hãm trong tử địa vậy.

Tất nhiên hắn có thể dùng Mạt Na thức để quan sát, quấy rầy thân pháp, tiêu trừ tàn tượng của hắn.

"Chết tiệt, tốc độ trưởng thành vô cùng kinh khủng, rốt cuộc ta đã gặp phải tên quái vật nào thế này?"

"Tan biến!"

Lý Thanh Sơn thầm nói.

Kết quả là, một "ánh mắt" màu đen quăng về phía Ni Đạt.

Ni Đạt lùi ra sau, "ánh mắt" đó đang lăm lăm nhìn hắn. Hắn trốn vào hư không, nhưng "ánh mắt" ấy vẫn nhìn chằm chằm vào hắn như cũ.

Một Đấu Thần như hắn lại phải trốn tránh như kẻ phàm, không thể làm gì "ánh mắt" kia.

Tất nhiên "ánh mắt" đen ngòm kia đã thấu triệt hoàn toàn, lần này hậu quả nó mang lại chắc chắn không chỉ một lỗ hổng ở ngực.

"Chiêu này thực sự rất đáng sợ, không hổ danh là Diệt Thế Thần Hỏa đã đốt cháy liên tiếp ba tòa thành!"

Ni Đạt thở dài, đột nhiên cầm một cái khiên chắn hình tròn tinh xảo đẹp đẽ lên chắn trước người.

Rắc! Khiên chắn trơn nhẵn như gương nứt ra một khe hở.

Rầm!

Gợn sóng trên đầm nước chưa kịp lăn một vòng đã bị Diệt Thế Thần Hỏa đốt bốc hơn hoàn toàn.

Dưới đáy hồ khô cạn, Ni Đạt lông tóc vô thương đang khinh bỉ nhìn Lý Thanh Sơn:

"Đã kết thúc rồi!"

A Tu La không dùng pháp bảo, đa phần chỉ dùng binh khí giáp trụ cơ bản nhất, hay còn gọi là A Tu La Thần Binh. Chúng không có nhiều tác dụng thần kỳ như pháp bảo, uy lực mạnh yếu thế nào phải xem người sử dụng nó là ai. Nó không thể khiến một kẻ yếu trở thành kẻ mạnh ngay tức khắc, lại còn thường cắn ngược lại chủ.

Nhưng không một ai nghi ngờ lực phá hoại và sức phòng ngự của những Thần Binh này. Khiên chắn trên tay Ni Đạt chính là A Tu La Thần Binh thực thụ, là vũ khí của Thần.

Mà luồng Diệt Thế Thần Hỏa vừa rồi vốn chỉ nhăm nhe tấn công sơ hở trên người Ni Đạt, nay lại bị Thần Thuẫn cản trở nên Thần Hỏa cũng không còn năng lực thiêu đốt mọi vật nữa.

Lý Thanh Sơn kinh ngạc vô cùng:

"Mẹ nhà ngươi, đúng là mặt dày!"

Không đánh được lại đi tịch thu tài sản lửa của người khác!

"A Tu La Thần Binh, vốn là một phần của A Tu La!"

Ni Đạt vừa nói vừa phủ thêm một tầng giáp lên người, rút một thanh huyền kiếm, võ trang đầy đủ.

Lý Thanh Sơn không cần nhìn cũng biết thanh kiếm và bộ giáp trên người Ni Đạt đều là thần binh lợi khí mạnh nhất.

Còn hắn không chỉ hai tay trống trải mà còn hi sinh luôn cả thân bất tử của A Tu La, tiêu hao toàn bộ sức mạnh Nguyên Thần rồi.

Dù Diệt Thế Thần Hỏa có lợi hại thế nào đi nữa thì cũng không thể nào tấn công xuyên qua được khiên chắn và giáp trên người Ni Đạt. Còn thanh huyền kiếm này chỉ cần vung nhẹ một cái cũng có thể cắt đôi được Nguyên Thần của hắn.

Lý Thanh Sơn hơi suy tư một lát, nói:

"Có gì thì từ từ nói!"

"Muốn chạy trốn ư? Quá muộn rồi, nếu không lần sau gặp mặt người chết chính là ta!"

Ni Đạt hơi khiếp sợ trước tốc độ trưởng thành tới mức biến thái của Lý Thanh Sơn. Diệt Thế Thần Hỏa vẫn khiến hắn sợ hãi vô cùng, nếu vừa rồi hắn bị một đòn kia bắn trúng thì ngay cả thân bất tử A Tu La cũng bị đánh vỡ ngay tức khắc.