Tuy không làm lộ sức mạnh của Thần tộc La Hầu, nhưng trên người hắn lại mang theo thần sắc đặc biệt. Khiến những lời hắn đáp lại nhóm A Tu La hoàng không hề mang lại cảm giác như đang được sủng mà sợ.
Lý Thanh Sơn thấy thời cơ đã thới, bèn tuân theo nguyện vọng của Ni Đạt. Hắn tuyên bố để La Hầu Tiểu Minh đứng thứ hai, thay mặt hắn thống suất toàn bộ đại quân.
La Hầu Tiểu Minh thật lòng khom người bái tạ.
Mỗi một vị Đấu Thần đều có phạm vi thế lực của riêng mình, bao gồm cả vô vàn núi non sông dài, vùng đất vô cùng rộng lớn. Cuối cùng hắn cũng có không gian rộng lớn để phát triển, không bị ai áp chế nữa. Đây chính là thời cơ để hắn vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu trở thành Đấu Thần.
Lý Thanh Sơn sợ lộ thân phận nên không dám giao lưu quá nhiều với đám thuộc hạ của Ni Đạt. Vì thế hắn dứt khoát tuyên bố tổ chức đại hội ăn mừng, mọi chuyện do La Hầu Tiểu Minh làm chủ.
Còn hắn dựa vào chút ký ức còn sót lại trong thân thể này để đi tới tòa cung điện do người khổng lồ đang vác ở đằng xa.
Sâu trong đình viện, Khẩn Na thân một nơi đầu một nẻo vẫn đang ca hát thảm thiết, tiếng ca yếu ớt mờ ảo tựa như ngọn nến điêu tàn trong gió có thể tắt bất cứ lúc nào.
Lý Thanh Sơn liếc mắt nhìn thoáng qua, nói:
"Đúng là lãng phí!"
Rồi dùng một tay nhấc thân thể, một tay nhấc đầu nàng lên ghép lại làm một.
Tiếng ca của Khẩn Na ngừng lại, cổ được nối liền. Nàng trợn to hai mắt kinh ngạc, rồi hít sâu một hơi.
Đôi mắt xinh đẹp đánh giá Lý Thanh Sơn từ trên xuống dưới, sau đó đột ngột nói:
"Ngươi không phải Ni Đạt."
Lý Thanh Sơn vô cùng kinh hãi, vỗ đùi nói:
"Hóa ra tên hắn không phải là Tát Đạt!"
Chẳng trách khi chết lại bày ra vẻ như đang muốn nói gì đó.
Dứt khoát cởi bộ Thần Thi, nhấc chiếc cằm nhọn của Khẩn Na lên:
"Mỹ nhân, giọng của ngươi thật dễ nghe, thử nói tiếp đi."
Khẩn Na lại nói:
"Ngươi cũng không phải A Tu La."
Lý Thanh Sơn hơi tò mò:
"Tại sao ngươi lại nhìn ra được?"
"Trong mắt A Tu La sẽ không chứa nhiều vui vẻ như thế."
Lý Thanh Sơn bật cười sang sảng:
"Ngươi nói phải!"
Có lẽ chính vì lý do này nên hắn mới không muốn trở thành A Tu La. Ngoài tranh đấu và giết chóc ra thì cuộc đời còn rất nhiều niềm vui, ví dụ như rượu ngon và mỹ nhân.
"Xem ra ngươi cũng không phải A Tu La."
Đánh giá dáng người yểu điệu thon gầy, làn da mềm mại nhẵn nhụi như sữa bò dưới lớp Sari xanh lục. Đôi mắt đen nhánh gần như không thấy tròng trắng, bên trong hàm chứa vẻ ai oán mịt mờ.
Đó không phải biểu hiện mà một nữ A Tu La nên có.
"Ta là Cầm công chúa tộc Khẩn Na, cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi, nếu ngươi có thể đưa ta quay về Thiên Đạo thì ta nhất định sẽ hậu ta... Á!"
"Khẩn Na? Bát bộ chúng?"
Lý Thanh Sơn thong thả ngã xuống ghế nằm, cơn say đang dần xuất hiện. Hắn kéo Cầm công chúa vào lòng, nói:
"Vậy thì ta không khách sáo nữa."
Trong đình viện nhanh chóng vang lên những tiếng rên khẽ làm tâm thần rung động.
Cùng lúc đấy, tại Ngạ Quỷ Đạo.
Sau khi Tự Nhiên Quỷ Tiên dùng thật bói toán thôi diễn tỉ mỉ nhất đã hóa thành một vệt đen im hơi lặng tiếng chui sâu vào lòng đất. Hắn lao vụt tới gần Tự Nhiên thành.
Hắn cố tình không ra ngoài bằng cửa chính, tuy rằng hắn không hề phát hiện ra Khô Cốt Niệm Châu... Và Khô Cốt Niệm Châu cũng không hề phát hiện ra hắn... Đó là sự cẩn thận hắn rèn giũa qua bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng, vả lại chính hắn cũng cảm thấy chuyện này rất bất thường.
Trong Ngạ Quỷ Đạo khác với những Đạo khác, nơi này không có Chân Tiên hoặc Chân Thần đúng nghĩa. Ở nơi này, Quỷ Tiên là người mạnh nhất.
Ở Ngạ Quỷ Đạo, hắn được coi là kẻ có hung danh vang xa, ngay cả khi đứng trong nhóm Quỷ Tiên cũng được coi là một kẻ mạnh. Trừ phi là âm soái Địa Ngục Đạo, nếu không sẽ chẳng có ai đột nhiên tới gây sự với hắn cả.
Cho dù tới trả thù thì hủy diệt Tự Nhiên thành cũng chẳng có ý nghĩa gì, ngược lại còn tự dưng làm lộ địch ý.
Sau đó hăn điệu thấp khí thế, thả chậm tốc độ lại, rồi thu toàn bộ khí tức về.
Chẳng mấy chốc đã tiếp cận Tự Nhiên thành. Hắn chăm chú quan sát tòa thành một lát sau đó mới lẻn vào trong.
Vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu, hiểu rõ quy luật thiên địa, mở Mạt na thức. Dù đó chỉ là Quỷ Tiên cũng nắm giữ sức mạnh khó tin.
Trận pháp trên bản chất chỉ là pháo đài được xây dựng mô phỏng theo pháp tắc.
Vào mắt hắn, nó chỉ là một hàng rào có trăm ngàn lỗ hổng. Mà đây vốn dĩ chính là tòa thành của hắn. Thế là hắn dễ dàng lẳng lặng lẻn vào trong thành.
Còn Lý Thanh Sơn và Tiểu An lại không hay biết kẻ địch đã áp sát. Thiên Mệnh không những không đứng về phía họ mà còn nhân cơ hội che đậy cảm ứng của họ. Cho dù đây là nguy cơ trí mạng họ cũng không hề linh cảm được gì.
Dưới cơ duyên xảo hợp, lúc này Nguyên Thần đã tới A Tu La Đạo. Hai bên không chỉ chênh lệch một đoạn cảnh giới lớn, mà tầng cảnh giới đó lại là ranh giới giữa tu hành giả và Thần Tiên.
Thiên thời địa lợi nhân hòa bọn họ đều không có lấy một cái, bây giờ còn bị đánh lén.
Một bóng người leo lên bờ tường loang lổ của tháp cao, đi mọi nơi trong bóng tối, lạnh lùng nhìn chằm chặp vào bọn họ.