Ánh trăng tĩnh lặng chiếu xuống đầu giường.

Tiểu An như có cảm giác, bất chợt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh trắng xuyên qua tầng mây đen, lúc sáng lúc tối.

Một trận âm phong đột nhiên lùa vào làm từng tầng màn che bay lên, vội vàng lao về phía nàng.

Leng keng leng keng! Loạn Hồn chuông reo vang, nghe có vẻ rất nặng nề ngột ngạt.

Chẳng biết bóng đêm vô tận như hắc thuỷ đã nhấn chìm ngọn tháp đen, vươn tay lên không nhìn thấy năm ngón, trăng sao mất đi ánh sáng.

Đôi mắt Tiểu An chợt lóe lên, vung ống tay áo. Vài viên Khô Cốt Niệm Châu trên cổ tay trắng nõn tản ra, bay vụt ra ngoài! Cùng lúc đó, nàng rút Thí Phật Kiếm ra khỏi vỏ.

Nhưng Khô Cốt Niệm Châu bay vụt vào bóng tối lại lặng im như đá chìm xuống biển.

Khuôn mặt vô cảm, không hề do dự vung kiếm chém vào bóng đêm.

Mũi kiếm vừa vung lên đã bị bóng tối vồ chặt, vô luôn về phía nàng.

Bóng tối điên cuồng cắn nuốt huyết nhục, chu nhan nhanh chóng héo tàn làm lộ ra bộ xương trắng. Trong hốc mắt là hỏa diễm trắng xám đang thiêu đốt.

"Truyền nhân Bạch Cốt?"

Giọng nói tràn ngập nghi ngờ của Tự Nhiên Quỷ Tiên vang lên trong bóng tối, sau đó hắn bật cười:

"Chẳng trách bản Tiên lại chợt tỉnh giấc, đúng là lão thiên đang giúp ta rồi!"

Năm xưa lực phá hoại của Bạch Cốt Bồ Tát đối với Ngạ Quỷ Đạo quá lớn, để chống lại người kia mà thiên địa pháp tắc ở nơi này bắt đầu vặn vẹo.

Ngay cả Thiên Ý sâu thẳm cũng bị lưu lại dấu ấn hằn sâu cho tới tận bây giờ vẫn chưa hề quên lãng. Về mặt thiên địa pháp tắc, nơi này vô cùng bài xích Chu Nhan Cốt Đạo.

Nếu có thể thuận theo Thiên Ý, diệt trừ được Bạch Cốt truyền nhân thì nhất định sẽ được Thiên Ý quan tâm!

Không những có thể trở thành Quỷ Tiên mạnh nhất Ngạ Quỷ Đạo, mà còn có cơ hội bước tới địa vị khó tới được nhất, vượt qua Thiên Kiếp lần thứ bảy trở thành Chân Tiên. Hắn sẽ hoàn toàn thoát khỏi nơi quỷ quái này.

Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, bóng tối dâng lên như mực nước nhuộm thẫm bạch cốt, nhanh chóng lan tràn, không bỏ qua cho Lý Thanh Sơn trong lồng ngực nàng.

Hắn chợt tỉnh lại từ giấc mơ, chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm nhận được dấu hiệu tử vong khốc liệt mà thôi.

Không nghĩ ngợi nhiều, hắn lập tức siết chặt Di Sơn Lệnh, rồi chỉ về phía bóng tối.

Ầm! Tiếng nổ vang lên, một vòng sáng tỏa ra. Tháp cao nổ tung!

Bóng tối bị ánh sáng đẩy lùi, loáng thoáng xuất hiện một bóng người.

Lý Thanh Sơn ôm Tiểu An bay lên khỏi lớp bụi mờ mịt và đá vụn bay tứ tung. Nhưng nguy cơ vẫn chưa được phá bỏ.

Tự Nhiên Quỷ Tiên đặt hết tâm trí lên người Bạch Cốt truyền nhân trong truyền thuyết nên không đặt Lý Thanh Sơn vào mắt. Một nhân vật nhỏ nhoi ngay cả Thiên kiếp lần thứ sáu còn chưa vượt qua mà thôi, hắn tùy tay là có thể hút tên này thành cái xác khô. Tuy nhiên hắn không ngờ rằng trong tay Lý Thanh Sơn lại có pháp bảo có thể đánh trúng Nguyên Thần của hắn, vừa nhìn thoáng qua đã biết không phải vật phàm.

"Thu hoạch lần này sẽ phong phú lắm đây! Ha ha, các ngươi không trốn thoát được đâu, đứng lại hết cho ta!"

Tự Nhiên Quỷ Tiên định ra tay bắt họ lại thì bóng tối đã phủ xuống đầu hắn. Làm hắn ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, trên đỉnh đầu hắn đã xuất hiện một ngọn núi!

Trước bước ngoặt sinh tử như này, Lý Thanh Sơn tỏ vẻ không muốn nói nhiều. Lập tức tung một ngọn núi lớn về phía Tự Nhiên Quỷ Tiên.

Ngọn núi tên Hoàng Nhai Tiêm, vốn thuộc về Di Sơn Đại Thánh Sư Đà vương.

Nếu là bình thường, ngọn núi lớn như này Tự Nhiên Quỷ Tiên chỉ cần vung tay cái là bổ đôi được. Hoặc chỉ cần dùng độn pháp là có thể bay ra xa ngàn dặm, thậm chí là lẩn xuống đất.

Nhưng ngọn núi lớn này vô cùng bất thường, núi chưa áp xuống đã khiến hắn vô cùng khó chịu.

Hắn có Mạt na thức nên tất nhiên cũng nhìn thấy thiên địa pháp tắc. Lúc này hắn ngơ ngác phát hiện trong ngọn núi này ngưng tụ pháp tắc vô cùng mạnh mẽ. Giống như từng chiếc gông cùm xiềng xích tụ lại từ bốn phương tám hướng, thậm chí là tụ từ trong hư không để áp chặt người hắn.

"Tiên Thiên Linh Bảo?"

Tự Nhiên Quỷ Tiên cảm thấy cực kỳ khó tin, chuyện này không thể nào xảy ra được. Người này chỉ là một tu hành giả, ngay cả Nhân Tiên cũng không phải thì sao có thể điều động thứ đồ này được!

Tiên Thiên không phải vị được sinh trước thiên địa, cũng không phải Hồng Quân lão tổ chuyên làm ra đồ vật cho các Tinh Tướng đời sau dùng.

Tiên Thiên chính là gốc rễ của vũ trụ, gốc rễ của vạn vật, cũng chính là Ba ngàn đại đạo.

Trong Dị Càn có nói: "Phu đại nhân với trời đất, mặt trời, mặt trăng bốn mùa, quỷ thần hợp đạo. Trời đất tức là đạo. Quỷ thần là dấu vết tạo hoá. Thánh nhân đi trước trời mà trời đồng tình, đi sau trời mà thuận được với trời, vì hợp với đạo mà thôi"

Di Sơn Đại Thánh chính là vị "đại nhân" đó, đạt tới cảnh giới tối cao Luyện Hư Hợp Đạo, mỗi ngọn ngúi lớn mà ngài gánh vác đều kéo dài khắp đại đạo, đó chính là Tiên Thiên Linh Bảo.