Những pháp bảo sau này muốn phát huy uy lực luôn cần phải hợp với đạo, càng thuận theo thiên địa pháp tắc thì uy lực càng lớn. Những pháp bảo mạnh mẽ nhất đều có khả năng thiêu trời luộc biển.
Thế nhưng Tiên Thiên Linh Bảo lại không cần hợp với đạo, vì bản thân nó vốn đã là một phần của thiên địa pháp tắc nên tất nhiên có thể muốn làm gì thì làm mà không sợ làm trái ý trời. Lúc này nó không cần phải thể hiện ra uy lực mạnh cỡ nào, chỉ cần đạt được mục đích. Làm ra cảnh tượng quá hoành tráng ngược lại càng thêm tốn sức.
Lúc này chẳng khác nào Di Sơn Đại Thánh tự mình ra tay, tuy rằng mức độ chỉ ngang với người giật nhẹ ngón út.
Tự Nhiên Quỷ Tiên không còn sức chống đỡ, bóng đen vặn vẹo co rút lại tựa như đang liều mạng giãy giụa muốn thoát thân. Nhưng hắn không thể thoát khỏi phạm vi bao phủ của núi lớn, làm thế nào cũng nằm bên dưới.
Với một Quỷ Tiên như hắn, tốc độ áp xuống của núi lớn không quá nhanh. Hắn tiếp tục cố gắng ra sức đánh tan núi lớn, nhưng kết quả chỉ có tám chữ... Lấy trứng chọi đá, châu chấu đá xe.
Lòng hắn tràn ngập tuyệt vọng nhìn núi lớn áp xuống, không cam tâm tu vi cả đời cứ thế hóa thành tro bụi.
"Không!"
Ầm!
Tự Nhiên thành biến mất, thay vào đó là một ngọn núi.
Lý Thanh Sơn nuốt nước bọt, nói:
"Cái quỷ gì vậy?"
"Có lẽ là Tự Nhiên Quỷ Tiên."
"Hắn cứ thế mà tiêu tan?"
Lý Thanh Sơn không dám chắc, một giây trước vừa bị ép vào đường cùng mà một giây sau đã tiêu diệt được kẻ địch.
"Hình như vậy."
Tiểu An cũng không dám chắc, sau đó nàng đột nhiên cảm ứng được Khô Cốt Niệm Châu bị Tự Nhiên Quỷ Tiên lấy đi. Lúc này chúng cũng bị đè dưới chân núi, nhưng lại không bị tổn hại chút nào, chỉ có Tự Nhiên Quỷ Tiên bị đè chết dí, chết không thể chết thêm được nữa.
Nàng vội vàng thôi thúc Khô Cốt Niệm Châu hóa thành Khô Cốt Ma, nở nụ cười khằng khặc quái dị nhặt những mảnh vỡ của Tự Nhiên Quỷ Tiên. Những mảnh thi thể này là thuốc cực bổ của nàng, nàng chưa bao giờ "ăn" thử Quỷ Tiên đâu!
Lý Thanh Sơn nhìn ngọn núi lớn, trong lúc hoảng hốt chợt nhìn thấy bóng dáng của Di Sơn Đại Thánh đang mỉm cười với hắn, tựa như đang hỏi hắn rằng:
"Lão Bát, có hài lòng không?"
Hắn chớp mắt, vẫn là ngọn núi kia, nhưng pháp tắc ngưng tụ bên trong đã tản đi, bị thiên địa pháp tắc của Ngạ Quỷ Đạo đồng hóa. Nó hoàn toàn biến thành một ngọn núi lớn bình thường.
Nhưng hắn tin rằng hồi nãy không phải ảo giác của hắn!
Trên Di Sơn Lệnh ký thác tinh thần của Ngu Công nên mới có thể khóa chặt Quỷ Tiên. Nếu chỉ dựa vào mỗi sức mạnh của hắn thì sẽ không thể làm gì được đối phương cả. Đó là sự chênh lệch giữa các cảnh giới.
Đối với hắn, thực chất Di Sơn Lệnh, hay còn gọi là Tiên Thiên Linh Bảo chẳng khác nào chiếc điện thoại nhờ giúp đỡ cả. Chỉ cần ấn nhẹ nút gọi là Di Sơn Đại Thánh sẽ giáng từ trên trời xuống, dùng đầu ngón tay đè chết kẻ địch.
Lý Thanh Sơn lắc đầu bật cười, nói:
"Cảm tạ Ngũ ca! Ta nhất định sẽ nhanh chóng tìm được Nhị tỷ, kéo ngươi ra khỏi Quy Khư!"
Trong lòng xuất hiện cảm giác cấp bách, ba ngọn núi lớn tương đương với ba cơ hội, bây giờ chỉ còn lại hai.
Vốn dĩ định để giành cho Cùng Kỳ, nhưng kế hoạch lại không đuổi kịp những thay đổi đột ngột.
Con đường phía trước ngày càng gian nguy, hắn phải nhanh chóng vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu, hoàn toàn dung hợp với Nguyên Thần thì mới có sức đánh một trận với Cùng Kỳ.
Hắn đột nhiên cảm nhận được gì đó, sờ cả người một lượt:
"Ơ, Nguyên Thần của ta lại chạy đi đâu rồi?"
…
Lý Thanh Sơn hỏi Tiểu An mới hay Nguyên Thần đã chạy tới A Tu La Đạo, khiến hắn phải thổn thức một phen.
"Tên kia đã chạy tới A Tu La Đạo chơi bời sung sướng, chỉ sợ sẽ không quay về ngay được."
Cũng không hề lo lắng liệu "bản thân" có bị giết chết hay không, ngược lại còn cảm thấy buồn bực và tiếc hận, lẽ ra chơi bời sung sướng đó nên có phần của hắn mới phải. Mà cảm giác sung sướng khi tiêu diệt Tự Nhiên Quỷ Tiên cũng nên có phần của "bản thân". Sung sướng từ đôi bên sẽ mang lại càng nhiều sung sướng hơn...
Thôi vậy, sau này hợp thể lại thì ta sẽ là hắn, hắn sẽ là ta, cớ gì phải phân biệt rõ ràng như thế.
Lúc này Tiểu An đang nhặt thi thể quỷ của Tự Nhiên Quỷ Tiên, tập hợp đủ mảnh vỡ Nguyên Thần và một đống rất nhiều pháp bảo.
Sau đó hai người lại cùng tới động phủ cẩn thận tra xét một lúc mới biết rõ đã xảy ra chuyện gì.
"Hóa ra là địa mạch xảy ra thay đổi, vì thế nên lão quỷ này mới đột hiên thức tỉnh."
"Quả là ý trời!"
Lý Thanh Sơn bật cười ca thán, xem ra bọn họ lại thắng vận mệnh rồi.
"Nhưng như vậy cũng được, nơi này an toàn hơn Tự Nhiên thành."
Không ai dám đi lung tung vào động phủ của một vị Quỷ Tiên cả.