Nhưng không rõ xảy ra vấn đề từ chỗ nào, Lý Thanh Sơn chưa hề tới bước đó đã gặp phải Tử Ma. Dựa vào cảnh giới tu vi bây giờ của hắn thì hắn không có bất kỳ thủ đoạn nào để phản kháng lại, chỉ đành lấy mạng ra gánh vác.
Nếu hắn không có huyết thống Thần Ma, tuổi thọ cực kỳ lâu dài thì có lẽ, sét chưa kịp đánh hắn đã ngỏm rồi.
Cứ tiếp tục như vậy hắn không thể kiên trì được lâu. Vả lại khi ở trong trạng thái Thiên Nhân Ngũ Suy, tâm tính không yên, mơ mơ màng màng.
Chỉ ngay sau đó, một tia lôi kiếp ngưng binh thành hình xiềng xích cuốn chặt lấy hắn khiến hắn không kịp phản ứng. Mấy luồng lôi quang lóe lên băm hắn thành tám mảnh.
Oanh! Vô số ánh chớp nhằng nhịt lóe lên như lưỡi dao cắt chém, cắt nát cả người hắn. Thậm chí không còn một ngón tay nào còn hoàn chỉnh.
Tiếng Phượng ngâm vang, Lý Thanh Sơn niết bàn hồi sinh trong ánh lửa. Nhưng hắn lại tuyệt vọng nhận ra tên Tử Ma kia vẫn đang ghé sát vào người hắn, ngay cả hình ảnh ruồi bu lấy mật cũng chẳng bằng.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, tức giận khôn cùng, nói:
“Cút ngay!”
“Tiếng lòng” kia lại vang lên:
“Cái chết không thể tránh, sống lại là chuyện vô căn cứ.”
“Cút ngay!”
Tiếng quát chói tai vang lên, nhưng lại truyền ra từ đám mây tựa như một câu pháp lệnh.
Giữa vân kiếp dày đặc cuồn cuộn, ánh chớp chiếu sáng mặt mũi của người kia, vậy mà lại là “Lý Thanh Sơn”.
Tử Ma giật mình:
“Thiên Ma?”
Dưới màn vân kiếp, trong vạn ánh chớp giật, Lý Thanh Sơn nhìn Lý Thanh Sơn rồi đột nhiên toét miệng cười.
Tử Ma âm u nói:
“Hóa ra là Thiên Ma truyền nhân. Nếu ngươi đang độ kiếp thì ta tất sẽ tránh thật xa. Nhưng hắn không phải ngươi, chỉ sợ sẽ không thể kìm hãm được ngươi. Và nếu ta nhìn không nhầm thì có lẽ ngươi đã phân hóa ra từ người hắn! Hắn chết ở đây thì ngươi có thể thay thế được hắn.”
“Không, ngươi nhầm rồi. Hắn là ta, ta là hắn. Còn ta có chết hay không cũng không phải do ngươi!”
Lý Thanh Sơn giáng từ trên trời xuống, Lý Thanh Sơn bên dưới thì tiến lên nghênh đón. Hai Lý Thanh Sơn cùng hợp làm một thể!
Một người thì bắt đầu liều chết đấu tranh với Tử Ma, một người thì nghênh đón lôi kiếp ngưng binh.
Một ngôi sao băng đột nhiên vạch ngang bầu trời trong thế giới Tiểu Thiên, thi thể khổng lồ căng trướng giáng từ trên trời xuống. Đó chính là Tử Ma.
Lý Thanh Sơn khống chế cổ họng hắn, sau đó đấm mạnh một quyền vào mặt!
Tốc độ hạ xuống đột nhiên tăng nhanh. Ầm ầm, rơi thẳng xuống mặt đất làm chấn động cả thế giới.
Tử Ma hét lên:
“Ngươi phá hoại pháp tắc thiên địa, chủ nhân sẽ không tha cho ngươi.”
“Đó là chủ nhân của ngươi và quy luật của các ngươi!”
Lý Thanh Sơn đạp mạnh lên người Tử Ma, sau đó nắm đấm giáng xuống xối xả như mưa.
Thế giới Tiểu Thiên rung lên ầm ầm, vô số ngọn núi sụp đổ.
Tử Ma giãy giụa gầm thét, thi thể lại trướng lớn lên vạn trượng, mười vạn trượng, trăm vạn trượng…
Lý Thanh Sơn cũng bành trướng theo, mãi tới khi lấp đầy toàn bộ thế giới.
Vận chuyển trong thế giới Tiểu Thiên chậm lại, đúng lúc này, một tia lôi kiếp ngưng binh hóa thành một thanh lôi điện đại phủ đùng đoàng rơi xuống. Lý Thanh Sơn sử dụng thần thông đấm mạnh một cái, lực lượng bao quanh nắm đấm đột nhiên tiêu tán, bị lôi điện đại phủ đánh thẳng vào biển cả, tan xương nát thịt.
Ngay khi hắn bị đánh bay xuống đáy biển, hòn đảo có Huyền Minh động phủ nứt toác, dung nham nóng rực trào lên từ những vết nứt tạo thành từng đợt sóng thần.
Trong nguồn dung nham nóng chảy, Lý Thanh Sơn vừa khôi phục lại thị giác đã nhìn thấy vô số ánh chớp lóe lên. Người hắn căng chặt, lại bị xiềng xích từ lôi đình cuốn chặt.
Nếu hôm nay không trấn áp được Tử Ma thì hắn chỉ còn con đường chết.
Tử Ma vẫn tiếp tục bành trướng khổng lồ, tựa như muốn làm nổ tung thế giới Tiểu Thiên. Hắn cười lạnh, nói:
“Tuy rằng ngươi là Thiên Ma truyền nhân, nhưng vẫn còn non lắm!”
“Ta thắc mắc một chuyện, Tử Ma cũng sẽ chết ư?”
“Ngươi muốn làm gì?”
Hai tay Lý Thanh Sơn cắm thẳng vào lồng ngực Tử Ma, sau đó chui cả người vào.
Hai mắt Tử Ma trợn trừng, trên mặt xuất hiện nụ cười giống Lý Thanh Sơn. Người hắn vặn vẹo, nhanh chóng co lại.
Vận chuyển trong thế giới Tiểu Thiên trở về như cũ, Lý Thanh Sơn tức giận gầm lên, kéo đứt xiềng xích từ lôi đình. Hắn giương rộng cánh chim Phong Thần, vỗ mạnh cánh tách biển cả, đẩy lùi vô số kiếp lôi ngưng binh đang vây quét. Sau đó bay vụt về phía chân trời, đánh ra một quyền nổ nát lôi đình đang giận giữ.
Hắn ngửa mặt lên trời thét dài, xích văn đan xen, tiếng hổ gầm chấn động đất trời… Hổ Ma Cuồng Nộ!
Lúc gặp phải Thiên Nhân Ngũ Suy, tâm tư giận giữ xuất hiện, đọa vào ác đạo vốn là chuyện rất bình thường. Dựa vào cơ hội này, Hổ Ma Biến lại đột phá. Thoáng cái nhiệt huyết lại sôi trào, sát khí vù vù như gió khuấy động bầu trời giông tố.
Bên trong thế giới Tiểu Thiên, Tử Ma hóa thành một cục thịt giãy giụa lăn lộn. Khi thì mọc thêm hai cánh tay bóp chặt cổ họng của mình, khi thì mọc ra hai cái đầu cắn xé lẫn nhau.