Thoạt nhìn Lý Thanh Sơn đang chiếm thế lớn, nhưng tuổi thọ của hắn lại đang bị Tử Ma nuốt chửng không ngừng. Nguyên Thần bắt đầu xuất hiện dấu hiệu của Thiên Nhân Ngũ Suy, nhưng hắn vẫn có niềm tin chắc chắn mình có thể kéo Tử Ma đi chết cùng.
Hai bên triền đấu, lúc này không thể phân biệt đâu là Thiên Nhân Ngũ Suy được nữa. Nếu không thể tránh khỏi cái chết thì Tử Ma cũng không thể tránh khỏi cái chết được.
Tử Ma chỉ thấy sợ hãi, không ngờ tên Thiên Ma truyền nhân này lại điên như thế, không tiếc mọi giá đồng quy vô tận với mình.
“Ha, hóa ra Tử Ma mà cũng sợ chết!”
Lý Thanh Sơn chẳng sợ chết, tập trung ôm chặt lấy Tử Ma khiến Tử Ma không thể chống đỡ nổi:
“Thả ta ra, ngươi thắng rồi.”
Sau khi đánh tán tia lôi kiếp ngưng binh cuối cùng, cơ thể tàn tạ của Lý Thanh Sơn rơi xuống biển cả.
Vân phong biến mất, biển cả lại trở về sự yên tĩnh. Từ kẽ mây bắn ra một luồng hào quang, chiếu sáng khuôn mặt đang mỉm cười của hắn.
Nguyên Thần cũng mỉm cười, cho dù bị Tử Ma cướp đoạt gần như toàn bộ tuổi thọ, sắp suy vong nhưng chẳng sao cả.
“Chưa tới Cửu Thiên.”
Hai Lý Thanh Sơn cùng nói:
“Thì ta vẫn chưa thể chết!”
Hai bóng người cùng hợp lại làm một.
…
"Ha, ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha!"
Lý Thanh Sơn cười đầy vui sướng, vang vọng ra khắp biển cả làm sóng lớn nổi lên không ngừng.
Đoàng, tiếng sét đánh xuống, ánh sáng vạch ngang bầu trời.
Tiếng cười vẫn còn vang vọng, cơn sóng lớn vẫn còn kích động, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu.
Mặt trời lặn xuống, mặt trăng nhô lên, vì sao lấp lánh.
Ở lưng chừng trời, một vì sao đột nhiên tắt ngóm, còn một vì sao khác ở chân trời lại sáng hơn một chút.
Phệ Không Thú chưa bao giờ ngừng cắn nuốt, Ngũ Châu Thế Giới chưa bao giờ ngừng mở rộng. Từ một vì sao nhỏ bé mờ nhạt không có gì nổi bật, dần dần trở thành một vì sao sáng chói.
Những người khác không hiểu ý nghĩa bên trong, dù sao bầu trời cũng có vô vàn vì sao, thế giới sinh ra và hủy diệt chỉ là hiện tượng tự nhiên mà thôi.
Trên đỉnh quần sơn, La Hầu Tiểu Minh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, tựa như đang quay lại rất nhiều năm trước, lúc hắn còn cầm cung bắn rơi các vì sao.
Nhưng bây giờ hắn không còn được như xưa nữa, trong mắt hắn tràn ngập hoài niệm về ký ức. Đó là nơi hắn bị nghiệt hỏa đốt cháy để có được một cuộc đời mới, thậm chí chính là cố hương của hắn.
Ngày xưa các vì sao trong mắt hắn không có gì khác biệt, hắn có thể hủy diệt bất kỳ vì sao nào mà không cần lý do, chỉ coi đó là một trò chơi.
Mà bây giờ… Trò chơi lại bắt đầu lại từ đầu.
Mà mục tiêu lần này lại là Tinh Thần… Một trong số ít các vì sao không hề tầm thường.
Kế Đô… Chư Thiên… Thần Phật…
A Tu La chỉ coi kẻ mạnh là đối thủ, chỉ ra tay với những kẻ tự cho mình là siêu phàm.
Mà trước đó, đầu tiên họ phải lấy được tư cách và địa vị ngang hàng.
Bầu trời phía xa vang lên tiếng sấm chớp, bầu trời đỏ rực đang lẳng lặng nhìn chăm chú vào hắn.
Trong cung điện thuộc về Ni Đạt, Cầm công chúa Khẩn Na giật mình tỉnh giấc vì tiếng sấm ở phương xa. Nàng mở mắt nhìn xung quanh, màn xa buông xuống, không rõ hắn đã đi đâu.
Người nàng bủn rủn yếu ớt, lúc khép đôi chân trắng nõn thon dài còn cảm thấy hơi đau đớn khiến nàng phải chau mày lại. Nhìn vệt máu đỏ tươi trên giường, nàng thở dài thật khẽ.
Tiếng thở dài khiến lòng người say mê tan nát, đồng ý trả giá tất cả vì nàng chỉ để được vuốt lên nếp nhăn trên mi.
“Ta vừa bại lộ thân phận đã ngủ với hắn, chỉ sợ sẽ bị hắn cho rằng đây là độc chiếm, sau này khó mà quay lại Thiên Đạo được.”
Ngay cả Đấu Thần Ni Đạt cũng không dám chiếm giữ nàng. Bởi vì một khi chiếm lấy, hắn sẽ không dám tiếp tục nhẫn tâm giết nàng được nữa. Hồng nhan họa thủy vốn là hại người hại mình.
“Vì sao mỹ nhân lại thở dài?”
Lý Thanh Sơn đột nhiên xuất hiện ở cạnh giường, tay vén màn sa lên đánh giá nàng.
Đầu Cầm công chúa cúi thấp xuống, tay che ngực, người nàng co lại không nói một lời, nhưng làm vậy trông càng mê hoặc lòng người.
Lý Thanh Sơn liếm môi, nói:
“Mặc y phục vào, ta sẽ dẫn ngươi quay về Thiên Đạo.”
Cầm công chúa kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, nói:
“Ngươi muốn đưa ta quay về?”
“Không lẽ ta lại lừa ngươi?”
Nếu là bình thường chắc chắn Lý Thanh Sơn còn lưu luyến lắm, bắt nàng phải “hậu tạ” hắn thêm vài lần. Nhưng bây giờ hắn vừa vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu, lúc này hắn đang rất hăng hái để chuẩn bị cho chuyện lớn. Gì mà hồng nhan họa thủy, tuyệt sắc của thiên đạo các thứ hoàn toàn không được hắn đặt vào lòng.
Cầm công chúa thả lỏng hơn, nhưng trong lòng lại nảy sinh u uất. Nàng dứt khoát thả tay xuống, đứng dậy, hào phóng tao nhã mặc y phục tử tế. Đôi mắt long lanh như nước mùa thu nhìn vào hắn một lúc lâu, nói:
“Ngươi còn vô tình hơn cả Ni Đạt.”
Lúc này Lý Thanh Sơn còn đang mải suy nghĩ xem nên đại sát tứ phương ra sao, được làm gì thì làm, nghĩ tới mức mặt mày hớn hở:
“Cái gì?”
“Không có gì cả.”
“Nữ nhân kỳ lạ.”
Lý Thanh Sơn nhún vai, sau đó nắm lấy eo thon của nàng rồi biến mất trong cung điện.
Trên biển cả rộng lớn, Cầm công chúa nói:
“Nơi này không phải Thiên Đạo.”