“Đây là Nhân Gian Đạo.”

Tuy từ A Tu La Đạo có thể đi thẳng tới Thiên Đạo, nhưng ở Thiên Đạo có rất nhiều cửa ải và khu vực có trọng binh canh gác. Nếu không qua được sẽ bị hai bên cùng lúc vây công.

Mặc dù Lý Thanh Sơn không sợ, nhưng cũng không tội gì phải đi xông pha như vậy cả, tất nhiên đi lén lút là tốt nhất.

Ngũ Châu Thế Giới đang lúc cắn nuốt các thế giới khác, rất cần dùng đến Tam Thiên Đằng. Cũng may hắn đã chuẩn bị từ trước, đặt biệt lấy một búp chồi non rồi nhờ Nguyễn Dao Trúc chăm sóc giúp.

Bay vượt trùng dương tới Bạch Thảo Viên đã lâu không ghé. Lý Phượng Nguyên còn đang nhắm mắt trầm tư dưới tán cây Kim Diệp Bồ Đề, cho dù Lý Thanh Sơn tới cũng không khiến hắn có biểu hiện gì.

Còn Nguyễn Dao Trúc lại rất vui, mời hai người họ đi vào động phủ:

“Đại sư huynh, vị này là ai thế?”

“Giống ngươi, là công chúa gì gì đó.”

“Cầm.”

Cầm công chúa tức giận nói, công chúa của Nhân Gian Đạo há có thể so sánh với công chúa tộc Khẩn Na của Thiên Đạo được. Từ huyết thống cho tới địa vị đều hoàn toàn khác biệt.

“Hóa ra là Cầm công chúa.”

Nguyễn Dao Trúc liếc mắt đánh giá hai người, thầm suy đoán quan hệ của cả hai.

“Đừng để ý tới nàng ta.”

Lý Thanh Sơn dùng ngón tay trỏ vẽ vài vòng bên tai, tỏ vẻ đầu óc của nữ nhân này có vấn đề.

“Ta nhìn thấy đó!”

Cầm công chúa cả giận nói, bản thân nàng vốn không phải dễ xúc động, nhưng nam nhân này rất biết cách chọc người tức giận.

Lý Thanh Sơn không để ý tới nàng, chỉ vỗ lên vai Nguyễn Dao Trúc:

“Ngươi không cần gọi ta là Đại sư huynh nữa, ta sắp không phải Đại sư huynh của ngươi rồi.”

Nguyễn Dao Trúc kinh hãi, nhưng lại thấy đó là chuyện đương nhiên. Với cảnh giới và tu vi hiện tại của hắn, vị trí Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông đã không thể giữ được hắn từ lâu rồi.

Với hắn, Vạn Tượng Tông chỉ là một cây cầu nối, mà họ cùng lắm chỉ như bèo nước gặp nhau. Nàng chỉ không ngờ thời gian đó lại nhanh như vậy.

Cõi lòng không khỏi rét lạnh:

“Ngươi muốn đi đâu? Không lẽ lên Thiên Cung ở Cửu Trùng Thiên, ở chung với Triều sư tỷ ư?”

Đa phần các Nhân Tiên sau khi vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu, lối thoát tốt nhất chính là lên Cửu Trùng Thiên, cố gắng lấy được một thân phận trong Thiên Quan Thần Tướng, lúc đó chẳng cần lo bị Diêm La đòi mạng nữa.

Đương nhiên cũng phải có chút ít quan hệ, tìm thêm một số cách nữa. Những người như Triều Thiên Kiêu, vừa độ kiếp thành công đã được tiếp đón lên trời cao chỉ là số ít. Bởi vì nàng theo Chân Vũ Đạo nên mới được Chân Vũ Đại Đế đặc biệt quan tâm.

Còn Lý Thanh Sơn thì không liên quan tới phe nào, có lẽ chỉ có thể trông chờ vào việc được Ma Chủ xuất hiện dẫn dắt hậu bối là hắn một chút. Nhưng Ma Chủ lại phái Tử Ma tới, suýt nữa nuốt tươi hắn nên hắn đành phải cắt đứt cái mộng tưởng này.

Bây giờ cách tốt nhất chính là nhờ Triều Thiên Kiêu nói tốt vài câu trước mặt Chân Vũ Đế Quân giúp hắn, hỏi xem bên trong Lục Giáp Thần Tướng có vị trí nào trống để hắn bổ sung vào hay không.

Nhưng hắn đã trải qua biết bao gian khổ mới đi được tới bước này, sao hắn lại chịu làm chó săn cho người ta chứ.

“Hừ, tại sao ta lại phải ở chung với con mụ điên kia chứ?”

Cửu Trùng Thiên này hắn muốn đi lên một cách đường đường chính chính, đánh mà lên chứ không phải bò lên, leo lên qua người khác.

“Chẳng phải các ngươi là đạo lữ à?”

“Có điên mới đồng ý làm đạo lữ với mụ điên kia.”

Lý Thanh Sơn liên tục phủ nhân.

Cầm công chúa lạnh nhạt nói:

“Trong mắt ngươi có nữ nhân nào bình thường không?”

“Tất nhiên có, là người trước mặt ngươi đấy. Không những bình thường, mà còn là một nữ nhân tốt!”

Lý Thanh Sơn cười dịu dàng nhìn Nguyễn Dao Trúc. Những năm ở Nhân Gian Đạo, nàng đã giúp đỡ hắn rất nhiều chuyện, vả lại còn luôn giúp đỡ mà không cần hắn phải báo đáp lại.

Vị Bạch Lộc công chúa này tuy không có giọng nói đoạt hồn, không có dung nhan xinh đẹp mê hoặc người khác nhưng nàng lại vô cùng chất phác. Trong lòng hắn, nàng vô cùng đáng yêu.

“Sư huynh quá khen.”

Mặt Nguyễn Dao Trúc đỏ ửng, sau đó ngày càng hồng rực lên, sắc mặt kiều diễm ướt át, giọng nói nhỏ nhẹ như muỗi:

“Vậy ngươi tính đi đâu?”

“Ta sẽ đi xa.”

Hai mắt Lý Thanh Sơn sáng ngời có thần, tựa như có thể nhìn xuyên qua tất cả trở ngại để nhìn về một tương lai xa xôi mờ mịt, nhìn vào một thế giới mới.

Nguyễn Dao Trúc định hỏi hắn khi nào quay lại, hoặc là còn có thể quay lại hay không. Rồi nàng đột nhiên nhận ra điều gì đó, nàng thoải mái đáp:

“Chúc ngươi thuận buồm xuôi gió.”

“Nếu ngươi có nguyện vọng gì thì cứ nói với ta, bây giờ ta rất mạnh!”

Lý Thanh Sơn giơ cánh tay phải lên khoe bắp thịt.

Nguyễn Dao Trúc mỉm cười, nói:

“Khi nào ngươi quay lại ta sẽ nói cho ngươi biết!”

Lý Thanh Sơn nghệt mặt, nói:

“Được!”

Dưới ánh mắt dõi theo của Nguyễn Dao Trúc, Lý Thanh Sơn dẫn theo Cầm công chúa và Tam Thiên Đằng rời khỏi Bách Thảo Viên.

Lý Phượng Nguyên đang ngồi dưới gốc cây bồ đề đột nhiên mở mắt, ánh mắt chất chứa vô số tia sáng tựa như đã hiểu thấu mọi chuyện. Hắn vuốt cằm, chắp tay nói:

“Như vậy ta đã nghe*…”

(*Như vậy ta đã nghe: nguyên gốc là câu mở đầu mỗi quyển kinh theo công thức xác định của ngài A Nan.)