Trên một phần đảo còn sót lại của Huyền Minh động phủ, Lý Thanh Sơn gieo Tam Thiên Đằng xuống đất, rồi thuận tiện sử dụng Kỳ Lân thần thông giúp dây leo xanh ngắt sinh trưởng nhanh chóng. Từng nhánh cây mọc dà như xúc tu uốn lượn bò lan ra. Thoạt nhìn giống dây thường xuân, cây tơ hồng, nhưng lại không giống hoàn toàn, vì nó vươn dài tới tận tầng mây.
Đầu dây vươn thẳng lên tận bầu trời, không rõ đã cao được mấy ngàn trượng. Đột ngột đâm xuyên qua hư không và vẫn tiếp tục sinh trưởng.
“Ngươi có thể đi được rồi.”
Lý Thanh Sơn vỗ tay một cái tựa như đang vỗ bụi sau khi hoàn thành một việc nhỏ.
Nhưng Cầm công chúa lại đứng yên, vẻ mặt u oán nói:
“Ngươi đã nói sẽ đưa ta quay về.”
“Đúng thế, bên trên chính là Thiên Đạo!”
“Ai biết được chứ? Nhỡ trên đó là Ngạ Quỷ Đạo? Là Ma Vực thì sao? Ngươi còn trừng mắt nhìn ta nữa, mà dù nơi đó là Thiên Đạo thì nhỡ một nữ tử yếu đuối như ta lại rơi vào tay kẻ xấu, vừa ra khỏi hang hổ đã rơi vào ổ sói thì sao.”
Cầm công chúa kể lể một lúc, nước mắt lại chực chờ rơi xuống.
“Nếu ngươi không nỡ xa ta thì cứ nói thắng.”
Lý Thanh Sơn siết nắm tay bật cười. Dù thế nào tu vi của cô nương này cũng đã vượt qua Thiên Kiếp lần thứ năm, sao có thể gọi là nữ tử yếu đuối được.
“Ta không thể xa ngươi!”
Cầm công chúa tóm chặt cánh tay Lý Thanh Sơn, ra vẻ nếu ngươi không đi cùng ta lên Thiên Đạo thì ta khóc cho ngươi xem.
“Nếu người thực sự không nỡ thì ta cũng không miễn cưỡng nữa, nếu gặp phải tên ác đồ tà ma nào thì ta nhất định sẽ thề sống thề chết thủ tiết vì người.”
Thủ em gái ngươi, chúng ta thân quen lắm à?
“Này, ngươi thật phiền, để ta đưa ngươi đi!”
Thật ra Lý Thanh Sơn cũng hơi tò mò, không biết Thiên Đạo có dáng vẻ như nào. Trong Lục Đạo Luân Hồi, chỉ có đạo này là hắn chưa tới bao giờ. Với tu vi hiện tại của hắn, vào đó nhìn thoáng qua chắc sẽ không xảy ra chuyện gì.
Cầm công chúa nín khóc, mỉm cười nói:
“Đa tạ đại nhân.”
Lý Thanh Sơn lại nhấc eo nàng cùng bước lên Tam Thiên Đằng. Đi theo con đường uốn lượn nối lên trên, đi mãi tới tận biên giới của Nhân Gian Đạo.
Trước mặt đột nhiên xuất hiện ánh hào quang màu vàng rực rỡ vô biên, ba hoa xích thố, đất nở sen vàng, vô cùng lấp lánh huy hoàng.
Trong những vầng hào quang vô hạn loáng thoáng truyền tới Phạn âm tụng kinh, ngay cả Cầm công chúa tộc Khẩn Na nghe xong cũng phải thất thần.
Giống như đứng trên mặt biển nhìn xuống, Tam Thiên Đằng bị nhuộm thành màu vàng ròng từ trên xuống dưới. Sau đó nó tan vỡ thành từng mảnh, bụi vàng bay lả tả khắp trời.
“Ánh sáng này… Hình như ta từng thấy ở đâu rồi.”
Trong lúc hoảng hốt, hắn như đang nhìn thấy Nữ Oa vá trời, Kỳ Lân chạy khắp nơi, Phượng Hoàng chao liệng, tường vân màu vàng, Phật Đà mỉm cười…
“Phá!”
Hắn nghiến răng, Thần Nhãn trên trán mở ra. Tất cả ảo giác đều tan thành mây khói.
Hào quang vàng chói đã nhạt hơn rất nhiều nhưng không tan đi. Phóng mắt nhìn xa chỉ thấy lâm viên um tùm trồng thật nhiều cây Kim Diệp Bồ Đề. Dưới chân lát gạch vàng, ánh nắng trên đầu tươi sáng chiếu xuống nền gạch vàng phản xạ lại, vô cùng rạng rỡ lấp lánh.
“Nơi này chính là… Thiên Đạo ư?”
Lý Thanh Sơn giẫm chân lên gạch vàng, ngửa mặt lên nhìn bầu trời. Không biết vì sao trong lòng hắn lại cảm thấy rất quen thuộc và cảm giác mình thuộc về nơi này.
Lúc đầu hắn tưởng mình là Thiên Đạo Chi Tử, Thiên Mệnh Chi Tử nên mới có cảm giác này. Dù sao trong người hắn cũng có ba loại huyết thống thần thánh, vì thế được Thiên Ý ưu ái cũng là chuyện bình thường.
Nhưng nghĩ kỹ lại mới thấy, hình như không phải như vậy…
“Đại nhân, chúng ta đã tới chưa?”
Cầm công chúa xoa mắt, mơ màng hỏi.
“Ngươi đang hỏi ai đấy?”
Lý Thanh Sơn tức giận, không hiểu sao Tam Thiên Đằng lại mất cảm ứng, chẳng khác nào mất một con đường lui cả. Nếu hắn mà không cảm nhận được chút uy hiếp hay địch ý gì thì hắn đã nghi ngờ đây là một cái bẫy rồi.
“Là ta hồ đồ.”
Cầm công chúa mỉm cười áy náy, nụ cười dịu dàng tao nhã, nét u buồn giữa hai hàng lông mày lộ rõ.
Hai người bước chậm rãi trong lâm viên, Cầm công chúa khoác tay Lý Thanh Sơn. Mới nhìn thoáng qua ai cũng nghĩ đó là một cặp tình nhân đang đi dạo hẹn hò trong rưng.
Càng lúc Lý Thanh Sơn càng thấy khác thường, cảm giác huyền diệu kỳ sinh trưởng như cỏ cây, không hề khó chịu chút nào. Ngược lại khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, tiêu dao tự tại, không buồn không lo.
Nơi này chắc chắn không thuộc ba ngàn thế giới, vì một thế giới bình thường không thể chấp nhận được sự tồn tại của một Yêu Thần. Nhưng nó cũng không giống Lục Đạo Luân Hồi, pháp tắc thiên địa ẩn mình rất sâu, sâu lắng khó dò, tựa như bị nguồn sức mạnh nào đó che đậy. Tuy nhiên cũng không thể phán đoán được tính chất và nơi khởi nguồn của sức mạnh kia.