Cũng có nghĩa là, thế giới này cao cấp hơn cả Nhân Gian Đạo, Yêu Thú Đạo. Hoặc có thể nói, thuộc tính của Thiên Đạo giống với Địa Ngục Đạo.
“Đại nhân, hình như nơi này không phải Thiên Đạo.”
Cầm công chúa mím môi, tựa như gặp phải chuyện gì khó tin, trong đôi mắt nàng tràn ngập bất ngờ và vui sướng.
“Hả? Ngươi chắc không?”
“Hình như nơi này chính là… Thế Giới Cực Lạc.”
Lý Thanh Sơn giật bắn người, như nghe thấy tiếng sấm giữa trời quang:
“Ngươi nói cái gì?”
“Không sai đâu, đúng rồi, nơi này chính là Thế Giới Cực Lạc! Tốt quá! Thật tốt quá!”
Cầm công chúa kích động run cả người, một làn gió mát thổi qua, nàng vội thả cánh tay của Lý Thanh Sơn ra sau đó uyển chuyển bật người bay vút lên cao, đứng trên cây Kim Diệp Bồ Đề bay múa. Nàng bật ra tiếng cười lảnh lót như chuông ngân, nghe vô cùng vui sướng.
Lý Thanh Sơn thì nghệt mặt, đứng tại chỗ thầm nói:
“Ta tới Tây Thiên rồi?”
Một người đang khỏe mạnh, sao đột nhiên lại tới Tây Thiên?
Sau đó hắn đột nhiên nhớ ra mình từng gặp ánh hào quang vàng rực kia ở chỗ nào. Đó là trong trận chiến ở Hắc Vân thành, Ngưỡng Quang Phương Trượng đã anh dũng hi sinh, lúc đó trên trời đã giáng xuống một ánh hào quang dẫn thần hồn của Ngưỡng Quang Phương Trượng đi, hình như ánh sáng đó được gọi là… Phật quang tiếp dẫn!
“Đại nhân, gặp được ngài ở may mắn nhất kiếp này của Cầm.”
Cầm công chúa quay lại chỗ hắn dịu dàng thi lễ, vui sướng như một đứa bé:
“Ta thực sự quá may mắn, theo đạo gia gọi là gì nhỉ, là trong họa được phúc, khổ tận cam lai!”
“Trước ngươi đòi về Thiên Đạo mà?”
“Thiên Đạo ư? Sao Thiên Đạo có thể so với Thế Giới Cực Lạc được?”
Đa số nhóm Thiên Nhân đều tín ngưỡng Phật pháp, nguyện vọng lớn nhất của họ không phải là độ kiếp thành Tiên, mà là được tiến vào Thế Giới Cực Lạc.
Phật nói: Cớ sao vùng đất này lại được gọi là Thế Giới Cực Lạc? Vì nơi này chỉ có chúng sinh, không có chúng khổ, ai ai cũng vui tươi nên được gọi là Cực Lạc.
Vào được Thế Giới Cực Lạc là có thể hoàn toàn thoát khỏi Ngũ Uẩn Ác Thế, không phải chịu nổi khổ của tham sân si ngạo mạn nghi ngờ, không rơi vào cảnh giới Thiên Nhân Ngũ Suy.
Thế Giới Cực Lạc này được nguyện lực đại bi của Phật Đà gia trì, bên ngoài không có tà ma, bên trong không có buồn phiền, tuổi thọ vô tận, đủ vị Phật sống ở nơi này.
Hai chữ Cực Lạc không phải nói cho có.
“Sao ngươi có thể chắc chắn nơi này chính là Thế Giới Cực Lạc?”
Lý Thanh Sơn không tin trên đời lại có chuyện tốt như vậy.
Cầm công chúa mỉm cười, nói:
“Đại nhân hãy lắng nghe kỹ.”
Lý Thanh Sơn nghe theo cũng nghiêng tai lắng nghe, gió thổi qua cây Kim Diệp Bồ Đề không làm vang lên tiếng rì rào bình thường khi lá cây chạm vào nhau, mà lại mang theo nhịp điệu kỳ diệu, có cả tiếng leng keng của kim loại va chạm. Theo đó là tiếng chim hót, loài chim chung ca tạo tạo một khúc nhạc kỳ diệu khiến tâm trí say sưa tĩnh lặng.
Phật nói: Kỳ độ chúng sanh, văn thị âm dĩ, giai tất niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng.
“Do nghe được diệu âm này nên ta mới không nhịn được bay lên múa.”
“Có lẽ chúng ta chỉ đi nhầm vào thánh địa Phật môn nào đó mà thôi.”
Lý Thanh Sơn lại cố gắng phản bác, càng nghiêng về hướng bản thân rơi vào cái bẫy nào đó hơn.
Cầm công chúa mỉm cười, chọc ngón tay vào lồng ngực hắn, nói:
“Ban đầu ta vốn trách cứ đại nhân, trách ngươi cướp đi sự trong trắng của ta, cũng trách ngươi không biết thương hoa tiếc ngọc. Nhưng ta mang lòng cảm ơn ân cứu mạng của đại nhân, không muốn rời ra người, muốn người trở thành đạo lữ song tu với ta. Vì thế ta mới dụ người tới Thiên Đạo, lòng mong ngươi có thể hồi tâm chuyển ý, lòng ta chất chứa trăm ngàn mối lo.”
“Nhưng vừa tới Thế Giới Cực Lạc, những suy nghĩ ngổn ngang đó đã tiêu biến. Lúc này lòng ta không oán cũng không hận, ngược lại còn vô cùng cảm kích, cảm thấy đây chính là duyên phận trời ban. Nếu đã không có duyên thì cần gì phải cố chấp với mối tình cảm này. Chẳng cần có thể được song túc song phi với đại nhân, chỉ cần đại nhân được mạnh khỏe. Nếu đây không phải Thế Giới Cực Lạc thì sao lại có thể kỳ diệu như vậy được?”
Lý Thanh Sơn nheo mắt nhìn, lần này trong mắt Cầm công chúa tràn ngập sự chân thành, không hề giả tạo chút nào. Lẽ ra hắn phải áy náy và cảm động, nhưng không hiểu sao hắn lại thấy ớn lạnh rợn người.
Không khỏi khiến hắn phải thăm dò lại bên trong, chợt phát hiện các ma niệm trong người như Ngưu Ma, Hổ Ma, Viên Ma đều đang suy giảm.
Buông bỏ cố chấp, quên đi giận giữ, không còn si mê, đây mà là chuyện tốt ư?
Đúng là đã khiến hắn cảm thấy rất vui vẻ, rất thoải mái, bình sinh chưa bao giờ cảm thấy thoải mái tới như vậy. Tuy nhiên càng thoải mái càng khiến hắn cảm thấy sợ hãi không tên.
Với tu vi Yêu Thần của hắn và thân phân phận Thiên Ma thuyền nhân, vậy mà thế giới này lại có thể lẳng lặng làm ảnh hưởng tới ý niệm của hắn. Ngoài Thế Giới Cực Lạc trong truyền thuyết ra làm gì còn nơi nào nữa?
Đứng trước nguyện lực đại bi của Phật Đà, chút niềm tin nhỏ nhoi của Yêu Thần có đáng là gì?
Lý Thanh Sơn quả quyết nói:
“Không, ta không thể ở lại đây được!”