“Vì sao chứ?”
Cầm công chúa vô cùng kinh ngạc, gần như muốn hỏi hắn rằng, ngươi có ngốc không?
“Ta đồng ý sẽ đưa ngươi quay về Thiên Đạo, nơi này không phải Thiên Đạo. Ngươi cũng đừng quên chúng ta lẻn vào đây, nếu không kín còn bị người ta phát hiện đuổi đi, có lẽ còn đuổi theo đòi đánh đòi giết nữa chứ?”
“Đại nhân, ngươi cam kết cho ta xe dê, xe hưu, giờ lại cho ta xe bò ta còn vui không kịp! Đừng nói là ta, ngay cả Phật Tổ cũng không trách ngươi đâu, có lẽ còn do chính Phật Tổ làm nữa đó.”
“Ngươi quá coi thường Cực Lạc Tịnh Thổ này rồi, vậy mà lại đi so với Thiên Đạo. Thiên Nhân kiêu ngạo tự cao, dè dặt bủn xỉn. Mà ngã Phật từ bi, tấm lòng rộng lớn, sao có thể cho người đuổi chúng ta đi, thậm chí là đòi đánh đòi giết chúng ta chứ? Người không có duyên đi ngàn vòng quay về trăm mối. Người có duyên một bước đã lên Tây Thiên. Tới là tới rồi, hữu duyên tức là hữu duyên.”
Cầm công chúa mỉm cười than thở, sau đó lắc đầu, vẻ mặt say mê. Mỗi lời nói ra đều tràn ngập thiện ý, hoàn toàn vạch rõ giới hạn với nhóm Thiên Nhân.
Lý Thanh Sơn nghe mà nhức “trứng”, chẳng khác nào được ánh sáng của tự do dân chủ chiếu vào vậy.
Hiện tại chuyện hắn lo lắng nhất là không biết trong này có âm mưu gì hay không. Vì hắn rất sợ Phật Tổ đột nhiên xuất hiện, dùng chiêu Như Lai Thần Chưởng vỗ chết hắn.
“Này, Cầm công chúa, ngươi nói xem vì sao chúng ta lại bị đưa tới đây, có phải lòng thành kính của ngươi làm Phật Tổ cảm động không?”
“Tất nhiên là không, từ trước tới nay ta không cố gắng làm chuyện gì, sao lại có tài cán được Phật Quang tiếp đón chứ. Đại nhân, có phải ngươi có thiên chức gì không?”
“Viết tiểu thuyết à?”
Hắn nhớ mình là đệ tử của tiểu thuyết gia, thiên chức chính là viết tiểu thuyết.
“Không, ý ta là ngươi có chức vị gì trong Thiên Cung không.”
“Ta vừa vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu không bao lâu, không có cách nào thì sao có chức vị được.”
“Vậy đúng rồi, ta nghĩ ngươi được chọn làm Già Lam Thần Tướng.
Lý Thanh Sơn từng nghe thấy từ này rồi, Già Lam Thần Tướng tức là Hộ Pháp Thần Tướng của Phật gia, khác với Thiên Cung, cũng khác hệ thống, là đạo của nhóm Tăng Lữ.
Hắn lại nhớ ra, Đại Tự Tại Thiên cũng là một trong các Chư Thiên, cũng có thể quy vào với Phật gia, vì Thiên Ma cũng là Thần Phật.
Mà cực kỳ lâu trước đây, bản thân cũng là đệ tử tục gia của Phật gia.
Mẹ nó, quả nhiên đây chính là niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng!
“Đại nhân, ngươi thật hữu duyên với Phật!”
Làm hắn nhớ lại, tất cả hòa thượng hắn từng gặp hình như đều nói một câu như vậy cả!
Lúc nghe thấy câu này hắn chỉ cười khẩy cho là chuyện cười, dù Ngưỡng Quang Phương Trượng khuyên cũng không làm hắn mảy may dao động ý chí.
Hắn chẳng ngờ rằng lại là một lời thành sấm, hơi vô ý chút đã bước nhầm vào Cực Lạc Tịnh Thổ, trở thành cái gì mà Già Lam Thần Tướng.
“Đúng là Nghiệt duyên!”
…
Nhưng cũng làm Lý Thanh Sơn thở phào một hơi, nếu đã là Già Lam Thần Tướng chắc sẽ không bị một chưởng pháp giáng từ trên trời xuống đập chết đâu!
Kế sách tốt nhất bây giờ là nên nghĩ nên thoát khỏi “nơi quỷ quái” này thế nào!
Trong lâm viên lát gạch vàng sáng chói, cảnh sắc vô cùng đẹp nhưng lại không có một bóng người, chỉ có một pháp đàn và mấy tòa tịnh xá.
Tuy không hẳn là đổ nát thê lương, nhưng lại mang tới cảm giác hoang vu khiến người ta cảm thấy cô quạnh.
Liếc mắt nhìn sang Cầm công chúa, dường như nàng không hề nhận ra. Nàng vẫn đang cười khúc khích hạnh phúc, nghe thấy hắn nói phải đi thì tỏ ra lưu luyến không thôi.
“Cam kết đã hoàn thành, ngươi thích thì cứ ở lại đây đi!”
Lý Thanh Sơn vung tay rời đi, nhưng khi hắn vừa bước ra khỏi lâm viên thì gió to và bụi mù đột nhiên ập tới, khiến hắn không thể mở mắt ra được.
Bão cát qua đi, đột nhiên quay đầu lại không thấy cây bồ đề đâu nữa, cũng không thấy pháp đài tịnh xá, lâm viên biến mất tăm. Nơi đây chỉ còn lại cát trắng.
Cầm công chúa ngơ ngác đứng tại chỗ, nụ cười trên mặt còn chưa kịp biến mất đã nói:
“Ngươi làm gì thế?”
Lý Thanh Sơn chỉ im lặng, một vệt kim quang bay vụt tới từ phía chân trời rồi hạ xuống trước mặt hắn. Đó là một phiến kim diệp.
Kim diệp lóe sáng, một giọng nói hiền hòa uy nghiêm vang lên:
“Ngươi chính là Già Lam Thần Tướng mới tới đúng không?”
“Phải.”
“Đi theo ta.”
Kim diệp bay đi, Lý Thanh Sơn đi sát theo sau. Thoáng cái đã đi tới một tòa cung điện rực rỡ hai màu xanh vàng, trên tấm bảng bằng vàng chói lòa viết bốn chữ lớn… Già Lam Thần Điện.
Kim diệp lơ lửng bay vào, sau đó rơi xuống một bàn tay nở nang.
Lý Thanh Sơn nâng mắt lên nhìn, đó là nam nhân trung niên có khuôn mặt đoan trang, vẻ mặt hiền hòa. Trên người tỏa ra khí tức nói cho hắn biết người này chính là Chân Thần.
“Ta là Già Lam Thần.”
Lý Thanh Sơn không dám khinh thường, chắp tay nói:
“Tại hạ là Lý Thanh Sơn, bái kiến Tôn Thần.”
Già Lam Thần chắp tay đáp lễ, mỉm cười nói:
“Ngươi không phải đệ tử Phật gia.”
Lý Thanh Sơn lập tức đổi lại kiểu chắp tay, nói:
“Đệ tử tục gia mà thôi.”