Hắn ngẫm nghĩ một lát, cũng không che giấu:
“Cái ta tu là Đại Tự Tại Đạo.”
Những tưởng Già Lam Thần sẽ kỳ thị kẻ ngoại đạo, Thiên Ma truyền nhân như hắn, tốt nhất là trong lúc nóng giận đuổi hắn ra khỏi Cực Lạc Tịnh Thổ này thì càng tốt. Tuy nhiên hắn không ngờ nụ cười trên môi vị Già Lam Thần này vẫn giữ nguyên, hoàn toàn khong để ý tới.
Lý Thanh Sơn đành hỏi:
“Không biết Già Lam Thần Tướng là phải làm gì?”
Chắc là kiểu nhân vật hai tay cầm hai cây gậy đỏ, đi khắp nơi trảm yêu trừ ma, miệng lúc nào cũng hét “Thay mặt Phật Tổ, ta tiêu diệt ngươi.”. Nếu vậy hắn có thể nhân cơ hội này chạy thoát.
Thế nhưng Già Lam Thần lại khiến hắn thất vọng, người nói:
“Ngươi đừng sốt ruột, ngươi chỉ mới vừa tới Cực Lạc Tịnh Thổ mà thôi, có thể đi xem qua một chút.”
Lý Thanh Sơn nói thẳng:
“Xin hỏi Tôn Thần, không biết phải ra khỏi nơi này thế nào?”
“Ra ngoài ư?”
Già Lam Thần cũng kinh ngạc lắm, người bình thường tới được Cực Lạc Tịnh Thổ có ai không mừng như điên, cảm ơn trời đất không ngừng. Người chưa thấy ai vừa tới đã vội vàng muốn đi khỏi đây như vậy cả.
“Chẳng dối gì ngươi, ta từng phát ra lời thề Minh Hà huyết thệ…”
Lý Thanh Sơn không giấu giếm, bèn nói thẳng trận cá cược với Ma Thần Cùng Kỳ:
“… Bây giờ sắp tới ngày ước hẹn, ta muốn tới Ma Vực sớm để quyết một trận tử chiến với Ma Thần!”
Càng nói hắn càng bày ra vẻ mặt kiêu hùng, pha chút khí thế “Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ vừa đi không trở lại”.
Khuynh Kỳ Sơn là đại bản doanh của Cùng Kỳ, hắn có ưu thế rất lớn về địa thế, mà bản thân hắn lại là Chân Thần. Dù có Di Sơn Lệnh trong tay thì Lý Thanh Sơn cũng chưa chắc có thể đánh thắng được Khuynh Kỳ Sơn.
Nhưng bây giờ hắn là người thuộc một tổ chức lớn, Phật gia có lắm đại năng như vậy chắc sẽ không nhìn tên đàn em vừa lên cấp là mình chết oan chết uổng.
Nếu Già Lam Thần chịu ra tay giúp đỡ, hắn lại đi bắt chuyện thêm với vài vị Kim Cang La Hán nữa thì mọi người sẽ cùng nhau sóng vai tiến lên, vậy là hắn có thể ngồi nhìn Khuynh Kỳ Sơn sụp đổ rồi.
Ha ha, sau khi Linh Quy đại thành, trí tuệ của mình ngày càng tăng cao rồi!
“Thì ra là vậy, khó trách ngươi lại được chọn làm Già Lam Thần Tướng. Còn nhỏ tuổi đã dám tranh đấu với Ma Thần, giỏi lắm!”
Già Lam Thần vừa khen vừa vỗ vai Lý Thanh Sơn:
“Nhưng ngươi không cần lo, chỉ cần ngươi ở lại Cực Lạc Tịnh Thổ này thì có là mười hai Ma Thần cùng liên thủ cũng không làm gì được ngươi.”
“Nhưng ta nghe nói Minh Hà huyết thệ vô cùng đáng sợ…”
Già Lam Thần kiêu ngạo nói:
“Ngươi quên đây là đâu rồi à? Chỉ là một lời thề mà thôi, sao có thể sánh bằng nguyện lực đại bi của Phật chúng chứ, cứ yên tâm ở lại đây là được!”
Chờ chút, cái này không giống với kế hoạch của hắn.
Giờ Lý Thanh Sơn đã biết cái gì gọi là “tổ chức lớn” rồi.
Tuy Cùng Kỳ rất đáng sợ, nhưng cảnh giới lại cùng là Chân Thần giống Già Lam Thần. Mà ở trong Phật gia, đại năng có tu vi như này nhiều không đếm xuể, La Hán đếm ra ít cũng phải mười bảy mười tám vị, mà bên trên còn có tứ đại Bồ Tát, trên nữa chính là Phật Tổ.
Minh Hà huyết thệ cái gì chứ? Ở nơi có bó lớn Như Lai như nơi này thì huyết thệ chả là cái thá gì. Ngươi dám không phục thì cứ tới đây, cứ mang đầu qua đây để Như Lai giải thích cho ngươi nghe.
Lý Thanh Sơn tỏ ra bi phẫn, nói:
“Không lẽ cứ để tên Cùng Kỳ kia phách lối như vậy tiếp?”
“Thiện có thiện báo, ác có ác báo. Chờ tới khi hắn tội ác đầy trời tất sẽ khó thoát khỏi kiếp nạn. Thanh Sơn, ngươi đang phạm vào sân giới!”
Lúc này người chắp tay, niệm một câu:
“Sân tâm nổi lên, thiêu đốt công đức. Sân tâm nổi lên, mở trăm vạn chướng.”
Cuối cùng, Già Lam Thần cũng không nói cho hắn biết cách rời khỏi Cực Lạc Tịnh Thổ. Không biết có phải do nhìn thấu được kế hoạch mượn đao giết người của hắn hay là do hắn chạy đi liều mạng với Cùng Kỳ nữa.
Lý Thanh Sơn không thể miễn cưỡng ép được một vị Chân Thần, bèn bỏ suy nghĩ này, cuối cùng coi như có thời gian nửa năm, đành phải tự nghĩ cách.
Vì thế hắn bay lên trời, chọn bừa một hướng để phá không.
Nửa ngày sau, hắn đành phải từ bỏ.
Cực Lạc Tịnh Thổ này rất giống Quy Khư, không chỉ rộng lớn vô biên mà còn nằm ngoài Lục Đạo Luân Hồi, căn bản không có cái gọi là biên giới và lối ra.
Vả lại nó cũng đang không ngừng làm ảnh hưởng tới tâm trí của hắn.
Từng suy nghĩ an lành sung sướng tràn vào đầu óc của hắn, cuồn cuộn tuôn trong trong lòng.
Giống như ánh mặt trời hòa tan tuyết lạnh, trừ khử chấp niệm của Ngưu Ma; tựa như rút củi dưới đáy nồi, dẹp loạn lửa giận của Hổ Ma; rồi lại như ánh sáng chiếu rọi tâm si mê của Viên Ma.
Cảm giác này thay vì nói là vui sướng, thì chẳng bằng nói là quên đi. Gạt bỏ gánh nặng trên vai, thậm chí còn khiến hắn nhớ về cảnh tượng tốt đẹp hồi còn thơ ấu: Ngọa Ngưu thôn non xanh nước biếc, hương dân đơn thuần chất phác. Huynh tẩu từng có thời gian dịu dàng, không hoàn toàn ức hiếp và nhục nhã hắn…