Hắn nghiến răng lắc mạnh đầu, muốn đuổi hết những suy nghĩ đó ra ngoài. Uổng công hắn là Thiên Ma truyền nhân, vậy mà lại không thể làm gì.

Những suy nghĩ này không tới từ bên ngoài, mà xuất hiện từ sâu trong thâm tâm của hắn.

Nếu không tại sao lại đi khiêu chiến Hắc Phong trại, tại sao lại đưa tiền cho huynh tẩu, tại sao lại thả Ngưu ca đi…

Tất thảy đều là những suy nghĩ tốt đẹp và cảm xúc thực trong lòng hắn. Nhưng nếu cứ để tiếp tục như vậy thì tất ca Ma Biến của hắn đều sẽ sụt giảm, hoặc là nó đã bắt đầu suy giảm rồi. Thậm chí ngay cả căn cơ của Thần Ma Cửu Biến cũng sẽ có lúc biến mất hoàn toàn.

“Trong lòng người đều có Phật tính, chúng sinh đều có thể thành Phật.”

Già Lam Thần thầm niệm, hắn nhìn ra trong lòng Lý Thanh Sơn ẩn giấu rất nhiều suy nghĩ, nhưng hắn không đặt trong lòng. Đa số người vừa tới Cực Lạc Tịnh Thổ đều như vậy cả. Tuy nhiên cho tới cuối cùng, họ đều sẽ bị Cực Lạc Tịnh Thổ này lọc sạch, trở nên rực rỡ hơn.

Ngay cả Đại Tự Tại Thiên cũng phải cúi đầu trước Phật Tổ, vậy thì một Thiên Ma truyền nhân có đáng là gì chứ?

Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Sơn nhận ra, hóa ra thứ lợi hại hơn cả Tâm Ma chính là Tâm Phật.

Lý Thanh Sơn dùng hai tay ôm đầu, mày cau thật chặt, cơ thể cong như cung, sống lưng cao vút tựa như một con trâu đã ra sức giãy giụa. Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị.

Các loại Ma Biến bắt đầu giảm xuống.

Ngưu Ma đại lực suy giảm mạnh mẽ!

Nếu tất cả vũng bùn đều không còn thì tại sao phải cố chấp thêm nữa? Nếu đã có thể hưởng lạc thì làm gì còn ai muốn chịu khổ thêm!

Nơi đây chính là Cực Lạc, là thiên đường không có khổ đau.

Hắn ngửa mặt lên trời thét dài, phong vân kích động, răng nanh mọc um tùm, vành mắt căng như như muốn nứt ra.

Tinh thần chợt tỉnh táo lại, hắn đã có quyết định của mình… Phượng Hoàng Niết Bàn!

Ngọn lửa đỏ tươi lan tràn cắn nuốt mọi vật, nhưng như vậy thôi vẫn chưa đủ, chỉ cần những cảm xúc tuyệt vời và cảm động trong ký ức vẫn còn đó thì hắn không thể nào chống lại được “Cực Lạc” ở nơi đây.

Không thể buông bỏ, cũng không muốn buông bỏ. Ký ức vốn cùng một thể, đẹp đẽ hay ghê tởm, cảm động hay đau khổ sao có thể phân biệt cho rõ được?

Sao hắn có thể không biết Tiểu An từng giết vô số người, phạm tội nghiệt đầy trời chứ. Nhưng trong mắt hắn, chu nhan và bạch cốt không khác gì nhau, tất cả đều là Tiểu An của hắn!

Những hồi ức đó bảo hắn phải chia cắt thế nào?

Hắn thở dài một hơi, sử dụng Linh Quy Biến… Phong Trấn!

Ánh mắt trở nên mờ mịt, tựa như đã hiểu thấu tất cả suy nghĩ. Bầu trời trong vắt phản chiếu trong mắt đang bị ngọn lửa hừng hực đốt cháy, rơi từ trên trời cao xuống.

Ầm! Một vệt sáng rơi cực nhanh xuống đồng ruộng.

Một cặp vợ chồng già vội vàng chạy tới, khói lửa bay lên, tia lửa nhỏ bắn vào mặt khiến họ không thể tới gần.

Nhưng trông họ như thể không biết sợ. Lão hán vén gọn thế lửa, cố mở ra một con đường để đi.

Đúng lúc này, trước mặt đột nhiên vang lên tiếng trẻ con khóc lóc nỉ non, tình huống có phần quái dị.

Đôi vợ chồng già nhìn nhau, lòng nóng như lửa đốt, bước chân ngày càng nhanh hơn.

Vội vàng đi xuyên qua đồng ruộng cháy đen, dưới chân ông lão trống rỗng, nhờ bà lão nhanh tay lẹ mắt kéo cánh tay lại mới không lọt vào hố trời.

Lửa trong hố trời vẫn còn hừng hực cháy chưa tắt hoàn toàn, ở giữa là một cái vỏ trứng đã vỡ tan tành. Bên trong vỏ trứng có một đứa bé đang nằm đó, trên người nó đầy nếp nhăn, béo mũm mĩm, hai tay nắm chặt đạp chân như đang vật lộn với con quái vật nào đó không nhìn thấy, miệng oe oe khóc rất lớn.

Ông lão chậm rãi trượt xuống hố trời, dập tắt tàn lửa để tới gần đứa bé kia.

Đứa bé đột nhiên mở mắt ngừng khóc, đôi tròng mắt màu đỏ thẫm to tròn, trong veo phản chiếu lại cảnh vật xung quanh.

Ông lão ngừng bước, lại càng không dám tới gần nó.

Thế nhưng bà lão lại chạy lướt qua ông, tỏ ra vô cùng kích động:

“Lão già nhìn này, là một đứa bé! Là đứa bé Phật ban cho chúng ta!”

Trước khi họ tới Cực Lạc Tịnh Thổ, cả đời ăn chay niệm phật, làm việc thiện để tích đức. Nhưng họ lại không có lấy một mụn con, là điển hình của dạng người “người tốt không cần báo đáp”. Dù vậy họ cũng không hề oán trách hay hối hận, vẫn giữ lòng thành kính của mình, tiếp tục làm việc thiện như cũ. Sau khi chết được tiếp đón lên Cực Lạc Tịnh Thổ. Nhưng suy nghĩ muốn có một mụn con trong lòng họ chưa bao giờ biến mất, cuối cùng hôm nay mơ ước đó cũng thành sự thật.

Ông lão vừa nghe vậy thì không chần chờ thêm nữa. Ông vội quỳ xuống, miệng niệm Phật không ngừng.

Bọn họ ôm con về phòng, lấy cháo đút cho hắn. Đứa bé không hề từ chối, ăn uống no say, lượng cơm còn nhiều hơn cả một người trưởng thành.

Bà lão hớn hở nói:

“Ôi chao, đất Phật đúng là nơi tốt mà, nếu không nó ăn như vậy chúng ta sẽ nghèo rớt mùng tơi mất.”

Ông lão vô đùi, nói:

“Phải đấy, để ta đi trồng thêm ít dưa hấu, vài ngày nữa là có thể thu hoạch được. Chúng ta sẽ cho tiểu tử này ăn dưa hấu.”