Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3024. Không Ứng Phó Kịp

Ở Cực Lạc Tịnh Thổ có bốn mùa hoa không tàn, tám tiết mùa Xuân. Khí hậu ấm áp vừa phải, không có tiết trời lạnh hoặc nóng bức, đất đai lại càng màu mỡ vô cùng. Họ không cần tốn nhiều công sức, chỉ cần ném bừa hạt giống xuống cũng được bội thu, nơi nay cũng không có sưu cao thuế nặng.

Nghề nông ở nơi này không còn là công việc mệt nhọc bán mặt cho đất, bán lưng cho trời nữa, mà nó giống một việc rất vui vẻ. Muốn ăn cái gì thì hôm nay trồng, sang ngày hôm sau những mầm non dưới đất sẽ chui lên. Chỉ cần một ngày là đêm hoa kết trái. Nhìn vào rất vui sướng, trên đồng ruộng lúc nào cũng tràn ngập hương hoa.

Thấy đứa bé đang lớn lên từng ngày… Đúng, mỗi ngày mỗi khắc đứa bé đều đang lớn lên. Sang tới hôm sau nó đã có thể chạy lung tung khắp nơi, còn ăn rất khỏe. Chỉ vài ngày sau ruộng dưa hấu mới đã không đủ để thỏa mãn cái bụng của hắn.

Đôi vợ chồng già cũng không cảm thấy chuyện này kỳ lạ, dù sao nơi này cũng là Cực Lạc Tịnh Thổ, chắc hắn đứa bé cũng lớn nhanh như hoa quả ở nơi này!

Một hôm, đứa bé đang cúi đầu gặm dưa thì đột nhiên có một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, hắn ngẩng đầu lên khỏi quả dưa, nói:

“Ta là ai?”

Lần này khiến đôi vợ chồng già không ứng phó kịp. Mấy hôm vừa rồi họ đã bàn bạc với nhau không ít lần, vì muốn đặt tên cho đứa nhỏ được Phật gia ban cho này phải thật cẩn thận, phải có ý nghĩa, không thể tùy tiện gọi là Nhị Cẩu tử hay là Đại Trụ tử được.

Nhưng bọn họ không có học vấn, đời trước mấy đứa trẻ con trong thôn đều được đặt tên như vậy cả. Ông lão rút tẩu thuốc, lòng chưa tìm ra manh mối gì, thở ra một hơi khói:

“Này bà lão, ngươi nói xem tại sao Phật gia không nhân tiện ban tên cho hắn luôn chứ.”

Bà lão lắc đầu, chỉ hận rèn sắt không thành thép, nói:

“Lão già này đúng là nhặt được vàng lại còn chê ít, không thể trông cậy được gì vào người cả. Qua mấy hôm nữa tới miếu mà cầu xin đi.”

Chưa kịp tới vài ngày sau, đứa nhỏ lại hỏi tiếp. Đôi vợ chồng già nhìn nhau, á khẩu không nói nên lời.

“Ta là ai?”

Đứa bé ném dưa đi, giọng nói vang dội hơn.

“Có rồi!”

Ông lão vỗ đùi, nói:

“Ngươi sinh ra từ trứng, vậy thì gọi là Đản Sinh đi!”

Bà lão trợn mắt lên nhìn ông lão, nhưng ông không hề hay biết mà vẫn còn đang tự đắc:

“Ta họ Nguyễn, vậy thì ngươi tên Nguyễn Đản Sinh.”

Bà lão cướp tẩu thuốc lá, đánh lên đầu ông:

“Ông mới là đồ vô dụng, ông mới là đồ vô dụng!”

Ông lão vừa chống đỡ mấy cái đánh, vừa nói rất hùng hồn:

“Ta không phải đồ vô dụng, sao ngươi lại đánh ta?”

Đứa bé lẩm bẩm trong miệng:

“Đản Sinh? Tên ta là Đản Sinh.”

Hoàn toàn tự giác quên đi chữ Nguyễn kia.

Sau đó hắn đột nhiên vui ra mặt, nhảy vụt lên, nói:

“Ta là Đản Sinh! Ta vẫn muốn ăn dưa hấu!”

“Ăn xong dưa hấu rồi.”

“Còn không mau đi gieo thêm đi!”

Ông lão lấy hạt dưa dưới đất, vai vác cuốc ủ rũ cúi thấp đầu đi ra khỏi cửa, Đản Sinh lẽo đẽo đi theo sau mông ông chờ ăn dưa.

Ông lão bật cười, nói:

“Đản Sinh đừng sốt ruột, chưa tới mười ngày nửa tháng thì chưa có quả đâu.”

Nhưng Đản Sinh không nghe ông, chỉ lẽo đẽo theo sau. Ông lão vỗ đầu hắn, vào ruộng trồng dưa.

Đản Sinh ngồi xổm trên bờ ruộng, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào dưa.

“Đúng là một đứa bé ngốc!”

Ông lão bật cười lắc đầu, sau đó đột nhiên nghe thấy Đản Sinh lẩm bẩm trong miệng:

“Lớn! Lớn! Lớn!”

Con ngươi đỏ chót dần hóa thành màu xanh, trong veo như nước, xanh biếc như lá.

Mầm dưa chui từ dưới đất lên, dùng tốc độ sinh trưởng mắt thường cũng có thể thấy được. Mầm dưa nở ra cánh hoa màu vàng diễm lệ, bên dưới cánh hoa kết thành những quả dưa tròn vo, bắt đầu to ra như đang nổi bóng. Sau đó, dưa đã chín!

Đản Sinh xông vào ruộng ôm một quả dưa hấu to bằng cái đầu của hắn, đập vỡ, rồi lại gặm lấy gặm để.

Ông lão ngã ngồi xuống đất, hô lên:

“Ôi mẹ ơi! Bà già đâu rồi, mau ra đây mà xem!”

Lại dưa hấu ruột xốp này rất ngon, có lẽ do sinh trưởng ở thiên đường này nên nước dưa hấu vừa ngon ngọt vừa mát lịm.

Đản Sinh ăn liên tục, sung sướng bật cười khanh khách. Bình sinh hắn chưa bao giờ cảm thấy ung dung vui sướng như vậy cả. Đột nhiên cảm thấy gò má ẩm ướt, lau má thè lưỡi nếm thử, vừa mặn vừa đau khổ.

“Đây là cái gì?”

Đôi mắt xanh lập tức như nguồn suối, trên mặt tràn đầy chất lỏng khổ sở, muốn ngăn cũng không ngăn được.

Có lẽ là vì không sinh ở ở chốn thiên đường, từng thấm đẫm khổ đau nên mới chảy ra được nước mắt đau khổ.

Lồng ngực đau đớn, tựa như chất chứa một vật sống động nào đó. Khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm, miệng phát ra tiếng gầm nhẹ không giống con người.

Từng vòng sáng màu xanh tỏa ra như gợn sóng, cây cỏ sinh trưởng, dây dưa hỗn loạn dưới đất xoắn bện lại.

Còn hắn như một con đà điểu đang ngốc nghếch vùi đầu. Một lúc lâu sau hắn mới bình tĩnh lại, cây cỏ dưới đất thì bắt đầu khô héo.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, lại nở nụ cười ngây thở.

Đôi mắt xanh không còn là màu đỏ nữa.

Đôi vợ chồng già vô cùng kinh ngạc, không rõ đã xảy ra chuyện gì.