Đây chính là Lý Thanh Sơn nhân lúc Phượng Hoàng Niết Bàn, bản thân rơi vào thời gian suy yếu đã dùng Linh Quy phong trấn tất cả để tránh tu vi sụt giảm. Giống như một con rùa đen rụt đầu trong vỏ, phòng tránh tấn công từ bên ngoài.
Trong lòng hắn biết rõ đây chỉ là kế sách tạm thời. Tất nhiên Linh Quy giỏi phòng thủ, tuy nhiên tầng phòng ngự yếu đuối này không những bị Cực Lạc Tịnh Thổ ăn mòn, mà còn bị chính bản thân hắn truy hỏi tới cùng.
Cuối cùng hắn luôn truy hỏi: Ta là ai?
Vừa rồi, Kỳ Lân Biến trì trệ đã lâu lại đột nhiên tăng lên một bậc trong lúc hắn không nhận ra, Có lẽ nơi này rất phù hợp để tu hành Kỳ Lân Biến, cũng có thể là vô tình thuận theo tự nhiên.
Tóm lại tu vi của hắn không những không giảm mà còn tăng, tuy nhiên như vậy lại xé rách một khe hở trên mai rùa.
Những ký ức đầy máu tanh giết chóc, đau khổ tuyệt vọng ấy dù chỉ thoát ra một chút thôi cũng không phải thứ mà Đản Sinh bây giờ chịu đựng được.
So với thời khắc thong thả vui vẻ này, ba chữ Cửu Trùng Thiên thực sự quá nặng nề và hư ảo.
Trí nhớ bị phong trấn dù thế nào cũng phải có thời gian để khôi phục. Tới lúc đó liệu hắn có còn bằng lòng tiếp tục chịu khổ nữa không?
Đảo mắt Đản Sinh đã đầy tháng, đôi vợ chồng già mời tất cả mọi người trong vòng mười dặm tới ăn tiệc đầy tháng trong sân đập lúa.
Tất nhiên ở Cực Lạc Tịnh Thổ đều thi hành theo giới luật của Phật gia, tất cả rượu thịt thức ăn mặn đều không được dính vào. Chỉ được phép uống nước trà, nước trái cây mà thôi.
Nhưng trà không say người tự say, dưới hương hoa ngào ngạt, dưới ánh mặt trời ấm áp, mặt mọi người ửng đỏ, tiếng cười vui vẻ không ngừng nghỉ một giây nào.
Giữa sân đập lúa bày một cái bàn vuông, trên bàn đặt một chiếc ghế tựa nhỏ. Nhân vật chính của bữa tiệc, Đản Sinh ngồi chiễm chệ trên ghế nhằm đảm bảo mọi người đều có thể nhìn thấy hắn.
Lúc này tuổi hắn đã hơi lớn, trên đầu đội mũ hổ, chân đi hài hổ, cổ đeo khóa bình an trắng lóa. Nhưng hắn lại là người duy nhất trong sân không cười, lúc này hai mắt hắn lí nhí ngủ gà ngủ gật.
Vết nứt trên vỏ rùa ngày càng mở rộng, những ký ức năm xưa cuồn cuộn thẩm thấu ra ngoài, hóa thành những cơn ác mộng.
Có lúc hắn nằm mơ mình bị ép phải làm việc, phơi người dưới ánh mặt trời chói trang khiến cơ thể đau nhức. Có lúc lại nằm mơ thấy mình đang cõng một bộ thi thể, chật vật leo lên ngọn băng sơn.
Kinh khủng nhất là những cơn ác mộng bị đuổi giết, kẻ địch mỗi lần mỗi khác, có lão thái bà vừa xấu xí vừa hung ác, có kiếm khách lạnh lùng tiêu sái, cũng có hắc long dữ tợn tàn độc. Lần nào hắn cũng bị đẩy vào bước đường cùng, sau đó bừng tỉnh khỏi giấc mơ.
Vì vậy tới bây giờ hắn luôn cố duy trì tỉnh táo, giờ không chịu nổi mới ngủ một giấc nông.
Cũng may lúc tỉnh táo hắn vẫn khá hoạt bát, cũng thích những buổi náo nhiệt như này.
Người trong sân đập lúa đang vô cùng vui vẻ, cho dù tùy ý ngẩng đầu lên cũng có thể nhìn thấy hắn. Có rất nhiều người bu xung quanh, ba vòng trong ba vòng ngoài, người nào người nấy đều tấm tắc lấy làm lạ.
Trong giới luật của các loại Phật, tội dâm còn nặng hơn tội uống rượu. Nhưng trai gái ăn uống, dục vọng của con người là thứ rất khó kiềm nén.
Ngay cả khi ở Cực Lạc Tịnh Thổ cũng không được làm trái, tất cả mọi người ở đây đều không có dục niệm trong lòng, dù là vợ chồng cũng không thể làm chuyện trái giới. Vì thế nơi này rất hiếm có đứa bé sơ sinh nào ra đời.
Nếu ở bên ngoài, một đứa bé lớn như thổi trong một tháng chắc chắn sẽ bị coi là yêu quái. Nhưng ở Cực Lạc Tịnh Thổ này, không một ai nghĩ như vậy cả. Trong lòng mọi người chỉ có ý tốt, tự đáy lòng cảm thấy vui thay cho đôi vợ chồng già. Ánh mắt khi nhìn Đản Sinh tựa như đang nhìn con trai nhà mình vậy.
Đản Sinh bị bầu không khí nơi này cảm hóa, không khỏi mỉm cười đáp lại.
“Đản Sinh, giang tay ra cho họ nhìn đi!”
Ông lão họ Nguyễn nói.
“Vâng!”
Đản Sinh nghe lời nhảy phắt dậy, bổ nhào một cái rồi vững vàng dẫm lên ghế dựa. Hắn đứng trong tư thế Kim kê độc lập, miệng hô lên:
“Lớn! Lớn! Lớn!”
Từng mầm lúa non chui từ dưới đất lên, thoáng cái, sân đập lúa đã biến thành ruộng lúa mạch rực rỡ sắc vàng.
Mọi người thán phục không thôi, có người nói:
“Thần kỳ quá, Nguyễn lão ca, ngươi nên tới miếu tạ Thần mới phải.”
Ông lão họ Nguyễn sờ đầu, nói:
“Cái đó… Ta chưa kịp nữa!”
“Chọn ngày chẳng bằng làm luôn hôm nay, giờ đi luôn đi, mọi người đi cùng ngươi!”
Mọi người ồn ào khen ngợi, tựa như muốn tâng bốc lên tận trời. Bắt đầu ào ào đi cùng nhau về phía miếu.
Nơi này trải dài rất nhiều miếu thờ bảo tự, chưa đi tới một canh giờ đã tới một ngôi chùa trang nghiêm cổ kính.
Sư tiếp khách nghênh đón mọi người vào trong chùa, sau đó mời phương trượng chủ trì tới.