Mọi người mồm năm miệng mười kể lại sự việc, đến phương trượng chủ trì cũng phải kinh ngạc, cũng rất nghi ngờ về chuyện này. Khác với những thôn phu niệm Phật này, hắn là một người có chỗ đứng trong Phật gia. Ngay cả đứa con Quan Âm ban cũng chỉ do thế nhân tự gán ghép thành, chứ nói gì là đứa con Phật ban.
Vì thế hắn sử dụng Thiên Nhãn Thông cẩn thận nhìn kỹ Đản Sinh. Hắn đột nhiên tỏ ra hoảng sợ, vội vén áo cà sa bái lạy Đản Sinh:
“A Di Đà Phật, không biết Già Lam thần tướng đại giá quang lâm nên không thể tiếp đón từ xa, mong đại nhân thứ tội!”
Lúc này hắn không còn nhìn thấy một đứa bé nữa, mà là một vị Thần linh người tỏa kim quang, cao lớn uy nghiêm.
Dù Cực Lạc Tịnh Thổ thích hợp cho người trong Phật gia tu hành thế nào đi nữa thì những người có thể vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu cũng hiếm như lá mùa thu.
Già Lam thần tướng là một vị Thần thuộc Phật gia, tuy rằng chức vị không lớn nhưng cũng được tiến vào danh sách của Thần Phật, có thể được tín đồ làm lễ cung phụng.
Dù hắn niết bàn sống lại, phong trấn ký ức thì Thần chức của hắn vẫn còn đó.
Ở Cực Lạc Tịnh Thổ, địa vị của tăng nhân rất cao, lại nghe thấy chủ trì nói đây là Già Lam thần tướng thì mọi người bắt đầu cuống quít bái lạy. Ngay cả đôi vợ chồng già kia cũng không dám không lạy.
Đản Sinh nhảy vào đám người nâng họ dậy, trợn to mắt lên chất vấn phương trượng chủ trì:
“Tên lừa trọc nhà ngươi nói gì mà lam với xanh thế? Đứng lên hết cho ta, không được phép quỳ lạy ta!”
Phương trượng chủ trì giật mình, không lẽ vị thần tướng đại nhân này không muốn lộ thân phận?
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ ngoài cửa:
“A Di Đà Phật! Đã lâu không gặp, Lý tướng quân.”
Một người tay cầm thiền trượng, đầu đội đấu bồng, mặc áo cà sa đi vào trong chùa. Đản Sinh đột nhiên cảm thấy sốt ruột:
“Ngươi là ai? Ngươi cũng nói ta là tướng quân à? Sao lại là Lý tướng quân, tại sao không phải dưa hấu tướng quân?”
“Bần tăng là Ngưỡng Quang.”
…
Phương trượng chủ trì vừa bò dậy, nhìn thoáng qua cửa chùa đã suýt nữa ngã ngồi xuống đất:
“A Di Đà Phật, hôm nay làm sao thế này, lại có thêm một vị nữa tới!”
Hóa ra tăng lữ đứng ngoài cửa tự xung là Ngưỡng Quang kia tuy dáng vẻ không hề bắt mặt, nhưng dưới quan sát của Thiên Nhãn Thông, đó rõ ràng là một vị đã chứng A Na Hàm quả. Chỉ cách A La Hán quả một bước thần tăng.
Nói nói về địa vị trong Phật gia thì đứng trên Già Lam thần tướng. Dù đây là Cực Lạc Tịnh Thổ cũng rất hiếm thấy.
“Tướng quân quả là quý nhân hay quên, chỉ mới thế đã quên mất lão tăng rồi!”
Ngưỡng Quang phương trượng nâng đấu bồng lên làm lộ ra khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú. Dù Lý Thanh Sơn không bị phong trấn ký ức cũng chưa chắc đã nhận ra ngay được.
Trong trận chiến ở Hắc Vân thành, hắn hi sinh thân mình, dẫn tới Phật quang tiếp dẫn làm bị thương nặng hóa thân Ma Thần, giúp Lý Thanh Sơn tranh được chút cơ hội thở dốc quý báu.
Mà hắn từ đầu đã là cao tăng đại đức của Tịnh Thổ tông, Cực Lạc Tịnh Thổ này là nơi thích hợp để tu hành. Vì thế hắn tái tạo kim thân, tu vi tăng tiến một bậc, vượt qua được Thiên kiếp lần thứ sáu.
“Ta không phải tướng quân gì cả, cũng không nhận ra ngươi!”
Đản Sinh hai tay chống eo, ưỡn ngực ra vẻ thô bạo nói. Thế nhưng lòng lại vô cùng hoảng hốt, hòa thượng này rất quen mắt, cảm giác hắn từng gặp rồi. Có lẽ là gặp trong một cơn ác mộng nào đó.
Đó gần như là một trong những cơn ác mộng hắn bết bát nhất, trên chiến trường chém giết máu chảy thành sông có vô số người chết thảm, kẻ địch mạnh tới mức tuyệt vọng.
Ban đầu hắn cho rằng, chỉ cần bình tĩnh là có thể bỏ được những cơn ác mộng kia.
“Ngươi không nhận ra ta, nhưng ta nhận ra ngươi.”
“Hòa thượng thối! Con lừa trọc! Ngươi cút đi, ta không muốn gặp lại ngươi!”
Đản Sinh tức giận vung tay lên, từng thân cây lớn bay vụt ra khỏi mặt đất ngăn cách Ngưỡng Quang phương trượng ở ngoài cửa chùa.
Quần chúng kinh ngạc ngây ra, nơi này chính là Cực Lạc Tịnh Thổ đó, chuyện như này… Lại dám mắt hòa thượng đứng trước mặt là con lừa trọc.
“Ngươi không muốn gặp ta, nhưng ta không thể không gặp ngươi.”
Ngưỡng Quang phương trượng không cần dùng Thiên Nhãn Thông cũng nhìn ra được hình dáng của một vị Già Lam thần tướng cao to uy vũ, vậy mà lại chính là khuôn mặt của Lý Thanh Sơn. Hắn cất bước vào chùa, tất cả thân cây tự động tách sang hai bên. Mọi người nhường đường cho hắn.
Hắn bước từng bước tới trước mặt Đản Sinh, đồng thời quan sát vẻ mặt của Đản Sinh. Mơ hồ đoán ra ký ức của người này xảy ra chút chuyện.
Đản Sinh cắn chặt răng, giống hệ một con thú nhỏ bị chọc tức. Hắn nhìn chằm chằm vào Ngưỡng Quang phương trượng. Hắn lớn tới bây giờ rồi, ngoài trong ác mộng ra thì chưa bao giờ gặp phải người nào lợi hại như thế. Quả nhiên ác mộng đã thành sự thật.
Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, Ngưỡng Quang phương trượng đột nhiên quỳ xuống lạy Đản Sinh, nói:
“Ta có chuyện quan trọng muốn nhờ ngươi!”