Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3027. Không Tiện Nói Chuyện

Phóng tầm mắt nhìn khắp Cực Lạc Tịnh Thổ e rằng chỉ có người trước mặt mới làm được việc này.

Liên quan tới vị Bạch Cốt Bồ Tát kia, cũng liên quan tới tương lai sau này của cả Tịnh Thổ tông. Mọi chuyện khiến hắn cứ canh cánh trong lòng, tu vi trì trệ, ngược lại còn đang suy giảm.

Mãi tới khi bước lên Cực Lạc Tịnh Thổ rồi mới tiêu tan một chút, chứng A Na Hàm quả. Nhưng sau đó hắn vẫn không nhịn được đi truy tìm đáp án.

Rốt cuộc tại sao người kia lại sa đọa thành Bạch Cốt Bồ Tát?

Đản Sinh vô cùng kinh hãi, không khác gì so với gặp ác mộng cả:

“Ngươi mau đứng lên đi! Ngươi lấy gì khẳng định ta chính là vị tướng quân mà ngươi nói chứ?”

Ngưỡng Quang phương trượng ngẩng đầu, mắt nhìn lướt qua Đản Sinh, nhìn thẳng vào bảo điện cao lớn huy hoàng, bên trong khói xanh lượn lờ, đôi mắt của tượng Phật màu vàng hơi híp lại, khóe miệng nhếch lên như đang cười chế giễu.

Nam mô A Di Đà Phật, nếu thứ ta kiếm tìm là bí mật không nên biết thì xin hãy hạ linh quang xuống ngăn cản ta lại!

Hắn ngừng thở chờ đợi phán quyết giáng xuống, sau đó không xảy ra chuyện gì cả.

Sau đó hắn nói:

“Ngươi đi theo ta đi, vừa nhìn sẽ biết.”

Kết cấu của ngôi chùa này rất lớn, điện Thiên Vương, đường La Hán đều có đủ cả, cung phụng Thần Phật khắp nơi. Mà nơi này Già Lam Thần lại là tự viện thủ hộ thần, tất nhiên không thể thiếu điện Già Lam.

Tuy nhỉ là một tòa thiền điện, nhưng lại cao lớn nguy nga, khí thế trang nghiêm. Bên trong được vẩy nước quét dọn nên sạch sẽ vô cùng. Ngoài Già Lam Thần ngồi chính giữa điện ra thì hai bên là mấy chục pho tượng Già Lam thần tướng khác, người nào người nấy giống y như đúc, oai phong lẫm liệt.

Phía cuối cùng có một pho tượng thần mới, đôi mắt đỏ thẫm, ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt hăm hở, trên nhãn viết ba chữ lớn… Lý Thanh Sơn.

Hiện tại ở khắp Cực Lạc Tịnh Thổ, tất cả chùa chiềng cung phụng Thần đều có thêm một pho tượng Thần. Vì thế Ngưỡng Quang phương trượng mới biết hắn đã tới, cố tình đi tìm hắn.

“Lý Thanh Sơn, Lý Thanh Sơn…”

Đản Sinh nghệt mặt ra nhìn pho tượng kia, vết rách trên phong trấn mở rộng, vô số ký ức vụn vặt thoáng hiện ra. Dù không muốn thừa nhận, hắn cũng không thể chối bỏ được đó chính là hắn!

Hắn từng nhìn thấy khuôn mặt này rất nhiều lần, trong những cơn ác mộng, dưới ánh kiếm ánh đao chói rọi, trong ánh mắt đầy sát ý của kẻ thù.

Nhưng thứ khác biệt nhất với hắn của bây giờ là, dường như người đàn ông kia không hề sợ hãi bất cứ thứ gì.

Cũng chính dáng vẻ mà hắn muốn trở thành!

Đản Sinh đột nhiên quay đầu lại, nói:

“Nếu, ta nói là nếu ta là Lý Thanh Sơn, thì ngươi muốn nhờ ta làm gì?”

“Nơi này không tiện nói chuyện, ngươi nên đi cùng ta tới một nơi, khi tới ngươi sẽ biết.”

Đản Sinh gần như muốn đồng ý, hắn có trực giác chỉ cần mình đi cùng vị hòa thượng này là hắn có thể trở thành Lý Thanh Sơn. Cũng hoàn toàn thoát khỏi những cơn ác mộng hoành hành.

Hắn há miệng muốn nói, lại chợt nhìn thấy đôi vợ chồng già đứng ngoài cửa điện tha thiết ngóng trông hắn, do dự không dám bước vào.

Vì thế hắn cúi thấp đầu, không tiếp tục nhìn pho tượng kia nữa:

“Ta không thể đi theo ngươi được, ta phải về nhà.”

Hắn nhớ rất rõ, mỗi lần hắn bừng tỉnh khỏi ác mộng, họ luôn là người ở bên cạnh hắn, không lần nào khác cả.

Ngưỡng Quang phương trượng bất ngờ, im lặng trầm tư.

Bóng đêm thâm trầm, trăng treo trên cao.

Trong ruộng dưa, Đản Sinh nằm trên một quả dưa hấu to bằng con nghé, ngửa đầu lên nhìn mặt trăng sáng ngời nhưng không biết mệt. Hắn nhiều lần nhớ lại những chuyện trải qua lúc ban ngày, đặc biệt là pho tượng thần tên Lý Thanh Sơn kia.

Đó mới chính là hình dáng ban đầu của ta sao?

Lúc này hắn chợt nghe thấy những tiếng lao xao, đôi vợ chồng già một trước một sau đang đi dọc theo bờ ruộng sang bên này.

Hắn mất kiên nhẫn lắc tay, nói với họ:

“Cha nương, ta ngủ rồi, đừng giục ta nữa!”

Đôi vợ chồng già nhìn nhau, nói:

“Nhóc con, ngươi đi đi!”

Đản Sinh kinh hãi lắm, nói:

“Ta đi đâu cứ?”

“Đi tìm vị đại sư kia. Ài, thấy người đêm nào cũng gặp ác mộng làm chúng ta khó chịu lắm!”

“Lúc đầu tưởng ngươi là ma, chúng ta luôn khẩn cầu Phật Tổ che chở cho người. Không ngờ ngươi lại đại tướng thủ hạ của Phật Tổ, có lẽ Phật Tổ không vui khi thấy ngươi lười làm. Giờ bọn ta đi cầu Phật Tổ lại làm hại lại ngươi.”

“Ôi chao, Phật Tổ có nhiều đại tướng như vậy, sao lại không thể bỏ qua cho ngươi chứ?”

Đôi vợ chồng lải nhải liên tục, trong lòng Đản Sinh xuất hiện dòng nước ấm áp. Hắn mím môi nhưng không thể nói thành lời. Hắn nhảy xuống khỏi dưa hấu lớn, cúi đầu chào họ một cái rồi nhanh nhẹn chạy đi thật xa.

Ánh trăng sáng như ban ngày, Ngưỡng Quang phương trượng đứng chờ trước cửa chùa. Vẻ mặt đau thương, đây không phải chính là Cực Lạc Tịnh Thổ hắn vẫn luôn ngóng trông hay sao, giờ lại muốn truy hỏi điều gì?