Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3029. Không Cần Hòa Thượng, không Cần Phật

Thợ thủ công thì vô cùng chăm chú làm việc của mình, tuy không sống bằng việc này, nhưng lòng nhiệt tình phát phát ra từ trong nội tâm. Đặt bừa một người trong trần thế thôi cũng là những đại sư nhập Thánh siêu phàm. Những món hàng mỹ nghệ trong tay họ đều vô cùng tinh xảo tuyệt luân, nếu ở thế giới bình thường chắc chắn sẽ có giá trị liên thành. Còn ở đây, chúng được đặt ở ven đường, để những người đi qua tùy ý lựa chọn hoặc bình luận.

Mà thứ dùng để giao dịch không phải tiền vàng tiền đồng, mà là những hạt bồ đề.

Ở chốn này, chỗ nào cũng có cây bồ đề cả, thế nên nó không hề đáng giá. Nhưng người nơi này đều không có tạp niệm trong lòng, bồ đề chỉ là bằng chứng để họ tín nhiệm nhau, họ dùng hết khả năng để đạt được thứ mình muốn. Nếu ngươi bảo họ không càn làm gì cả thì có lẽ, họ sẽ cảm thấy nhàm chán.

Dọc đường đi, miệng Đản Sinh chưa từng rảnh rỗi lúc nào. Trong lòng hắn ôm một đống đồ ăn và đồ chơi. Tuy rằng trong tay hắn không có một quả bồ đề nào, nhưng Ngưỡng Quang phương trượng lại đang đứng bên cạnh hắn. Người ngoài tưởng hắn là tiểu hòa thượng đang đi vân du cùng sư phụ, thế là tranh nhau nhét đồ vào lồng ngực hắn.

“Nơi này… Đúng là…” Hắn nuốt ực hết đồ ăn trong miệng: “… Một nơi tốt!”

Tay nghề của nhóm đầu bếp rất tốt, bánh khoai lang đỏ nếp đen hạt mè trong suốt, đậu hũ khô ngàn vàng, bắp ngô thơm ngọt được canh tác đúng vụ nhiều không đếm xuể. Hương vị khác hoàn toàn với những thứ hắn từng ăn qua, đúng là làm hắn mở rộng vị giác.

“Ngã Phật từ bi, chúng sinh đều khổ. Nếu thế giới ngoài kia cũng được như vậy thì tốt rồi!”

Ngưỡng Quang phương trượng cảm khái, đồng thời cũng cực kỳ ngóng trống.

“Ha, tới lúc đó chẳng cần tới các ngươi nữa, hòa thượng có thể hoàn tục về nhà.”

Ngưỡng Quang phương trượng nói:

“Lúc đó không cần tới hòa thượng, cũng có thể ngay cả Phật cũng không cần.”

Đản Sinh giật mình, lúc không chú ý đã bị một bà lão đang ngẩng đầu ưỡn ngực, bước đi phăng phăng không để ý tới hắn đâm vào.

Tuy dáng người của hắn nhỏ nhắn, nhưng sức rất lớn, không hề hoảng sợ chút nào cả. Bà lão rên lên một tiếng, ngã nhào xuống đất.

Hắn vội vàng đỡ bà lão kia dậy. Bà lão đột nhiên tóm chặt tay hắn, khiến hắn vô cùng hoảng hốt, không rõ là hoảng hốt vì cái gì. Hắn luôn cảm thấy như có chuyện gì đã kinh khủng sắp xảy ra.

Bà lão mở miệng nói:

“Bé con, ngươi có sao không!”

Sờ soạng hắn từ trên xuống dưới một lượt, nói:

“Ta có làm ngươi bị thương không?”

“Không… Không đâu!”

“A Di Đà Phật, Phật Tổ phù hộ cho ngươi, không sao là được rồi!”

Bà lão lật mình bò dậy, nhét vào tay hắn một hạt bồ đề:

“Cầm lấy mua kẹo mà ăn!”

Sau đó lại bước nhanh như bay.

Đản Sinh nhìn hạt bồ đề trong tay, nói:

“Ặc… Ta lừa người?”

Hắn chợt nhớ ra hình như từng có một thế giới, tuyệt đối không được đỡ lão thái thái dậy khi thấy ngã, tốt nhất là không được tới gần luôn. Vậy mà ở Cực Lạc Tịnh Thổ này, đỡ lão thái thái bị đâm ngã còn được cho thêm tiền.

So đi tính lại, quả nhiên đây là một nơi rất tốt!

Không chỉ vậy, quần chúng vây xem xung quanh cũng vô cùng ân cần nói:

“Bé con, ngươi có sao không?”

“Đại nương kia đi lại không cẩn thận gì cả, va phải một đứa nhỏ rồi này!”

“Ài, không biết đã bao năm không thấy một đứa bé nhỏ như này rồi, thật đáng thương.”

Nhóm “khán giả” không hề tỏ ra lạnh lùng, ngược lại còn vô cùng tốt bụng ấm áp, sưởi ấm trái tim người ta.

Đản Sinh thấy chột dạ, vội nói thật:

“Không phải bà ấy va vào ta, là ta va vào bà ấy!”

Quần chúng nghe vậy càng tỏ ra yêu quý hắn hơn:

“Đúng là một đứa bé ngoan, bị va phải còn nói giúp cho người ta nữa!”

“Đúng đó đúng đó, nào, bé con, cầm lấy mà đi mua bánh đi!”

Sau đó hắn bị hạt bồ đề che kín mặt:

“Ta không cần, không cần cái gì cả!”

Khó khăn lắm mới chạy thoát khỏi vòng quần chúng nhiệt tình.

“Ngạc nhiên, thật ngạc nhiên, chim sẻ giết chết gà mẹ, con kiến mình dài ba thước sáu, lão già nằm trong nôi.”

Hắn gật gù đắc ý hát một bài ca dao, theo đuôi Ngưỡng Quang phương trượng đi xuyên qua dòng người đông đúc. Tiếc rằng trên đường không có đứa bé nào khác nên không có ai hát nghêu ngao cùng hắn.

Ngưỡng Quang phương trượng đột nhiên dừng bước, nói:

“Chúng ta ở lại nơi này một đêm.”

“Chỗ này?”

Nơi này vừa không phải chùa chiền, vừa không phải khách điếm. Nó chỉ là một quảng trường rộng lớn.

Lúc này mặt trời ngả về hướng tây, đèn đường vừa được thắp sáng. Tiếng nói cười của người qua đường ồn ào và rất náo nhiệt. Có rất nhiều người đang xếp thành hàng, nhảy múa tưng bình, nhìn sao cũng không thấy giống một nơi có thể ở lại.

“Đúng vậy, chính là chỗ này.”

“Thôi được.”

Đản Sinh nâng hai má ngồi xuống bậc thang, nâng mắt nhìn đám người đang nhảy múa. Ánh tà dương chiếu vào mặt hắn đỏ như quả táo, hắn nhìn rồi đột nhiên bật cười, trông không khác gì một đứa trẻ thật sự.

Ngưỡng Quang phương trượng đột nhiên thấy không đành lòng, có lẽ không nên cuốn hắn vào chuyện này, cũng không nên giúp hắn khôi phục ký ức. Lẽ ra phải nên giúp hắn cất giấu hoàn toàn ký ức năm xưa.