Sau lưng một Lý Thanh Sơn vô cùng hùng mạnh là núi thây biển máu, tội nghiệt vô biên. Nếu hắn không muốn coi chúng sinh nhỏ bé như kiến hôi giống như những tu hành giả khác thì hắn sẽ mãi mãi không thể yên tâm thoải mái tu hành, luôn gánh vách tội nghiệt này trên lưng. Vì thế hắn càng phải cắt đứt toàn bộ quan hệ, dù chết trận ở nơi nào cũng phải coi là chuyện đương nhiên.
Bây giờ nhớ lại lời nói của hắn khi ở chùa Tịnh Thổ tại Hắc Vân Thành vẫn thấy vô cùng chấn động, từng câu từng chữ như dao sắc đâm vào da thịt:
"Ta cười vì các ngươi quá yếu đuối, giống như những chúng sinh mà các ngươi coi là kiến hôi vậy. Chỉ vì các ngươi không chịu được khổ nên đã vứt bỏ tính tốt của mình, vứt bỏ đồ đao. Bản tâm vặn vẹo như vậy có gì khác với họ chứ?"
"Lòng có từ bi, trong trấn nhiếp ma tâm. Tay cầm đồ đao, ngoài giết cường địch. Chuyện này không phải là cực kỳ sảng khoái hay sao, hà cớ gì phải tới Cực Lạc Tịnh Thổ?"
"Kẻ giết người sớm hay muộn đều bị kẻ giết người khác giết chết, nếu ta đã giết người tức là ta đã có chuẩn bị. Ta không mong Cực Lạc, cũng chẳng mong trường sinh, vậy hòa thượng các ngươi muốn độ cái gì."
Không huyền diệu như Phật pháp Kinh nghĩa, thế nhưng lòng quyết tâm và nghị lực lớn lao này tất khó mà tin nổi.
Đúng lúc này, Đản Sinh đột nhiên ngồi bật dậy, nói:
"Ta muốn nhảy múa!"
Những người đang nhảy múa bên dưới luôn chọc ghẹo hắn, học các động tác múa một lúc lâu vẫn không đâu vào đâu. Hắn mất hứng nhảy vào trong sân.
Rào! Giống như đổ một thùng nước lạnh vào chảo dầu sôi sùng sục, bầu không khí trên quảng trường tức khắc trở nên sôi trào.
Một bóng người vọt tới trước mặt hắn, rõ ràng chính là bà lão va phải hắn ở trên đường. Cơ thể bà lão vô cùng khỏe khoắn, điệu múa vẫn không hề ngừng lại.
"Nhóc con lại tới rồi à! So với ta không?"
"So thì so, ai sợ ai chứ!"
"Ta, Trương Tố Nga!"
"Ta, Lý Đản Sinh!"
Một già một trẻ đấu vũ ngay trong quảng trường. Mọi người bao vây xung quanh hai người bọn họ hoan hỗ cổ vũ, mà động tác múa vẫn không hề dừng lại.
Trương Tố Nga đắm mình trong điệu nhảy này nhiều năm, từng thăm hỏi vô số đại sư vũ đạo, bước qua vô số quảng trường nên luyện được tài năng múa như bây giờ. Khiến người ta hoàn toàn quên mất tuổi tác của nàng, chìm đắm trong kỹ thuật nhảy múa đó.
Sau đó bà ấy lập tức tỏ ra kinh ngạc, vô cùng chấn động. Đứa nhỏ này cứ như sinh ra đã biết múa, mỗi một động tác uyển chuyển như nước chảy mây trôi, vô cùng hoàn hảo. Thế này đâu phải chỉ là một đứa nhỏ, rõ ràng là bậc thầy vũ đạo! Chẳng mấy chốc bà ấy đã không theo kịp điệu múa của hắn, thua tâm phục khẩu phục.
Đản Sinh rất hưng phấn, chiến thắng từng người ở nơi này. Những tiếng hoan hô vang lên dồn dập như cơn sóng khiến bầu không khí vốn đã nóng bỏng này lại càng như muốn bùng cháy.
Hắn múa bừa vũ điệu, thế như mưa rào lốc xoáy, như ếch như đấu hổ. Những điệu múa của hắn không những vừa được học hồi nãy, mà còn bắt nguồn từ những câu chuyện cũ, những điệu nhảy như vũ đạo dân gian, điệu múa khổng tước, điệu múa Latin, điệu nhảy clacket, điệu múa đường phố...
Hắn trở thành người múa đứng đầu, khiến tất cả mọi người bắt chước theo điệu múa của hắn.
Ngưỡng Quang phương trượng lắc đầu, cười khổ:
"Thôi thôi, ta chỉ là Ngưỡng Quang, lấy đâu ra tư cách để lựa chọn thay Lý Thanh Sơn chứ?"
Đản Sinh híp mắt, quên đi hoàn cảnh xung quanh, tựa như vừa rơi vào một giấc mơ. Trong lòng hắn vô cùng sung sướng, không điệu múa nào có thể biểu đạt được sự vui sướng trong lòng hắn; cũng thấy vô cũng phẫn nộ, không điệu múa nào có thể phát tiết được; đồng thời cũng cực kỳ đau khổ, không điệu múa nào có thể khiến lòng hắn hồi phục được.
Mỗi một tâm trạng đều biến thành một động tác khác nhau, thậm chí còn lan ra tận bên ngoài quảng trường, kích thích mọi người cũng nhảy giống động tác của hắn.
Tới khi tiếng chuông ngân vang, một đội vệ binh mặc giáo trụ, tay cầm binh khí tới gần quảng trường, nói:
"Muộn rồi, mọi người mau giải tán đi!"
Nếu là bình thường, khi nghe thấy tiếng chuông mọi người đều sẽ tản đi. Nhưng hôm nay không một ai để ý tới lời thúc giục của vệ binh, mà ngược lại càng có thêm nhiều người từ bốn phương tám hướng tràn vào.
Các vệ binh vượt qua mọi người xông vào quảng trường, định ngăn cản người múa chính.
Nhưng hắn vẫn thỏa thích nhảy múa, trên trán đột nhiên xuất hiện một con mắt thứ ba. Thần Nhãn bắn ra Thần Hỏa bốc cháy quanh thân hắn, khiến đám vệ binh không dám tới gần.
Trên người hắn xuất hiện tượng Thần, đầu đội bảo quan hình ngọn lửa, tay cầm trống nhỏ và ngọn lửa cũng đang nhảy máu, thế nhưng động tác của Thần lại vô cùng chậm chạp và tràn trề sức mạnh: Từ từ nâng chân trái, chân phải đạp lên ánh lửa, bốn cánh tay nhẹ nhàng tỏa ra xung quanh.
Tiếng leng keng vang lên, ngay cả các binh sĩ cũng ném đi binh khí. Khi vũ đạo xuất hiện, vẻ mặt họ say mê quên đi hoàn toàn chức trách của mình.