Mọi người vừa tránh được một kiếp, tức thì ngừng bước chân lại, lớn giọng hoan hô. Tất cả đều trở nên cuồng nhiệt khác thường.
Đảo mắt cái, quảng trường vừa rồi tràn ngập tiếng ca hát nhảy múa nay đã biến thành bãi sân đầy máu tanh nguyên thủy. Mà dũng sĩ thiện chiến nhất của bộ lạc bọn họ đang là người được sùng bái nhất.
Tất cả mọi người đều quên mất một điều, giới luật đầu tiên của Phật gia chính là... Không sát sinh!
Đản Sinh bật cười kiêu ngạo, nâng mắt lên nhìn, đột nhiên nhìn thấy nơi nào cũng có bóng dáng của ma thú. Mà các binh sĩ mặc áo giáp cũng cầm lấy binh khí, chiến đấu với đám ma thú.
Tuy đám ma thú này hung tàn khát máu, nhưng đa phần đều không mạnh cho lắm. Trong khi đám binh sĩ đã có chuẩn bị từ trước, phối hợp ăn ý nên dễ dàng áp chế được chúng. Việc giết sạch bọn chúng chỉ là vấn đề thời gian.
Ngoài quảng trường ra thì đa số dân chúng đều trốn vào nhà ở nên không bị ảnh hưởng nhiều.
Thế nên hắn không ra tay tiếp, mà từ từ hạ xuống dưới đất. Đám người xông tới, dùng hai tay nâng hắn ném lên cao, miệng hô "Vạn tuế!" thật to.
Ánh mắt hắn thoáng nhìn qua, bắt gặp cảnh Ngưỡng Quang phương trượng đang vuốt cằm nhìn hắn.
Dù sao thì cách này thực sự có tác dụng, ký ức của hắn đã hồi phục được một chút. Cùng lắm thêm ba, năm ngày nữa là có thể hồi phục hoàn toàn.
Nhưng lại khiến hắn cảm thấy rất bất an, hình như có chỗ nào không đúng lắm. Tuy nhiên bây giờ hắn không kịp lắp ghép những mảnh vụn ký ức đó làm một nên chưa thể hiểu rõ vì sao lại thấy không đúng.
Tiếng gào của ma thú dần lắng xuống, nhưng có lẽ mọi người trong quảng trường bị dính phải máu ma thú nên đã bị một loại tâm tính bất thường chi phối. Họ vây xung quanh xác ma thú, đột ngột nhảy múa.
Mà điệu múa lần này cũng không hề bình thường, các nam nhân xô đẩy nhau, nữ nhân thì mắng chửi, sặc mùi thuốc súng. Còn có đôi nam nữ dứt khoát ôm nhau, sờ sờ mó mó tạo thành đại hội không có gì kiêng kỵ. Thậm chí còn do nam nhiều nữ ít, phân chia không đều dẫn tới càng nhiều cuộc tranh giành hỗn loạn hơn.
Dù tuổi tác của Đàn Sinh còn nhỏ nhưng vẫn trở thành đối tượng tranh giành của không ít nữ nhân. Khiến hắn đành phải lên xác ma thú để tránh khỏi đám nữ nhân điên cuồng này.
Nhóm vệ binh bị tình huống bên này hấp dẫn tới gần, vừa nhìn thấy tình cảnh này, họ kinh ngạc há hốc mồm, không biết nên làm như nào mới phải.
Ngưỡng Quang phương trượng lắc đầu, chắp tay nói:
"A Di Đà Phật, tội lỗi, tội lỗi."
Nếu hắn ra tay, con ma thú kia vừa xuất hiện đã bị tiêu diệt ngay, mọi người sẽ không bị lây nhiễm máu ma thú, phạm phải nhiều giới luật. Nhưng so với chuyện hắn cần phải làm thì chút tội lỗi này chẳng tính là gì.
Đản Sinh bật cười, cảm thấy vô cùng thú vị. Tổ chức đại hội như này nhiều thêm vài lần, chắc chắn mấy năm sau hài tử như hắn sẽ chạy đầy đường.
Đột nhiên cơn buồn ngủ dâng lên khiến hắn ngáp dài một cái, chợt nhớ đã rất lâu rồi mình chưa ngủ. Còn ký ức đang không ngừng xuất hiện cũng khiền đầu óc hắn trở nên mơ màng. Hắn cứ vậy nằm ngủ say như chết trên lưng ma thú, không còn lo lắng gặp phải ác mộng nữa.
Về phần những kẻ địch mạnh trong mơ... Hừ, ta không nên sợ bọn chúng, phải là bọn chúng sợ ta!
Đêm dài qua đi, mặt trời đỏ rực mọc lên từ phía Đông, vệt nắng đầu tiên xuất hiện ở quảng trường.
Xác ma thú bốc lên khói đen, nhanh chóng xuất hiện bạch cốt trắng hếu, sau đó bạch cốt cũng tiêu tán luôn.
Đản Sinh tỉnh giấc sau một đêm ngủ ngon không mộng mị. Hắn xoay người lại, ngạc nhiên là hắn đã cao lớn hơn không ít, trở thành dáng vẻ thiếu niên.
Nam nữ trên quảng trường cũng tỉnh lại, trên cơ thể đang trần truồng cũng bốc lên khói đen dày đặc. Họ kinh ngạc trợn to mắt, lập tức hét lên đầy sợ hãi.
Đản Sinh bật cười đắc ý, lại móc ra viên ma tâm kia, thấy nó cũng đang dần tan dã, chẳng mấy chốc đã biến mất tăm. Mà người trên quảng trường đều đã chạy sạch.
Tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua khiến người ta cảm thấy thật khó tin, tựa như một giấc chiêm bao. Rõ ràng nơi này là Cực Lạc Tịnh Thổ, tại sao lại có ma thú chứ?
Ngưỡng Quang phương trượng đi tới, nói:
"Chúng ta đi thôi."
"Đi đâu?"
"Tới chùa Lạn Đà Tự.”
…
Lạn Đà là phạn âm, bổn ý là Thi không yếm, có ý nghĩa Phật pháp cứu thế, phổ độ chúng sanh, mãi mãi không biết đủ.
Còn được gọi là chốn Liên Hoa Thịnh Khai. Trong kinh Phật, Liên Hoa tượng trưng cho trí khôn và Phật tính. Người phàm tới được nơi này sẽ thông triệt toàn bộ, giải thoát khỏi mọi phiền não.
Do Phật Đà từng giảng kinh thuyết pháp ở nơi này nên nó còn có một cái tên nghe như sấm đánh bên tai... Đại Lôi Âm tự… Phật âm thuyết pháp nghe như tiếng sét đánh.
Đó là toà viện tự hùng vĩ nhất, trang nghiêm nhất, huy hoàng nhất, thần thánh nhất toàn bộ Cực Lạc Tịnh Thổ này, có lẽ là đứng đầu cả chư thiên vạn giới.
Đối với những tăng lữ trong Tịnh Thổ tông, dù mang hết tất cả những lời ca tụng nói về nó cũng không hề quá đáng.