Khi Ngưỡng Quang phương trượng nói tới đây, trên mặt vô thức mỉm cười. Tới Đại Lôi Âm Tự ở tây phương cực lạc bái yết Phật có lẽ chính là ước mơ tha thiết của tất cả tăng lữ trên đời này.
Trái tim trong lồng ngực Đản Sinh trở nên bồn chồn, khi ký ức dần khôi phục, cái tên Đại Lôi Âm Tự này vô cùng quen tai, khiến hắn cảm thấy nó không phải một nơi tốt đẹp gì.
Lúc này họ đã đi xuyên qua tòa thành, đối diện là một con sông rộng lớn mênh mông, sóng lớn dập dềnh cuộn trào lên cao. Phóng mắt nhìn ra không thấy được bờ bên kia, ngay cả hắn cũng cảm thấy nơi này cực kỳ hung hiểm.
“Phương trượng, ta thấy hay ta không đi nữa vậy.”
Dù sao vài hôm nữa là trí nhớ và sức mạnh của hắn sẽ hồi phục hoàn toàn, tới lúc đó rồi hãy bàn bạc kỹ càng xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Nhưng dù hắn chạy tới đâu cũng được, tội gì phải chạy tới trước mặt Phật Tổ chứ.
Ngưỡng Quang phương trượng bật cười:
“Ồ, ngươi sợ ư?”
“Nực cười, ta sợ cái gì chứ? Nếu ngươi nhất định phải tới Đại Lôi Âm Tự thì sao không van cầu Phật Tổ luôn đi, người ta pháp lực vô biên, di chuyển một chút đầu ngón tay út thôi cũng giải quyết được rồi, cần gì phải làm phiền ta? Nói luôn một câu, phép khích tướng vô dụng với ta.”
“Không, chuyện này ngay cả Phật Tổ cũng không làm được, chỉ có ngươi làm được mà thôi. Tất nhiên nếu ngươi thực sự không muốn tới thì ta cũng không cưỡng cầu.”
Ngưỡng Quang phương trượng thở dài, nói:
“Nếu được thì ta cần gì phải hao phí tâm cơ, phạm vào thật nhiều giới luật chứ. Quả là tội lỗi không thể tha thứ!”
Đản Sinh lườm hắn, gắt:
“Thôi được rồi, ta đi với ngươi là được chứ gì!”
Tên hòa thượng này vì khiến hắn phải hỗ trợ mà chuyện quỷ gì cũng dám làm, lại còn “Phật Tổ cũng không thể làm được, chỉ ngươi có thể làm” nữa chứ. Lời này ngay cả quỷ cũng chẳng tin.
Hắn là người coi trọng chữ tín, ân oán tất sẽ báo, dù trước mặt là núi đao biển lửa hắn cũng phải đi tới cùng. Lại nói sau khi hắn bị phong thành Già Lam thần tướng, tới đó bái kiến lãnh đạo cũng không phải chuyện gì quá đáng.
Hắn bật người nhảy lên, ào ào rơi vào trong nước.
Ngưỡng Quang phương trượng vừa mới giơ tay ra, hô:
“Chờ chút!”
Đản Sinh vừa bay lên mặt sông đã cảm thấy bên dưới trống rỗng, hoàn toàn không có vị trí để chống đỡ. Rơi xuống sông cũng không sao, nhưng mặc kệ hắn rướn người nhảy lên thế nào cũng đều chìm nghỉm xuống đáy sông.
Hai mắt hắn đột nhiên lóe lên ánh sáng xanh, lúc này mới ngừng lại xu thế chìm dần xuống. Khó khăn lắm mới bơi được tới bờ, hắn phun ra mấy ngụm nước sông, cảm giác trong miệng lợn cợn toàn cát.
“Phì phì phì! Đây là sông gì thế?”
“Lưu Sa hà. Đáy sông sâu ba ngàn thước, ngay cả Thần Tiên cũng không thể bay qua sông được, chỉ có thể qua sông bằng cách nghiêm chỉnh. Có câu nói là “Lưu Sa hà rộng tám trăm dặm, sâu ba ngàn thước, là nơi lông ngỗng không lên nổi mặt nước, lau sậy còn phải chìm xuống đáy sông. Vậy mà ngươi vẫn có thể bơi lên được.”
Đản Sinh gắt gỏng nói:
“Phép tắc của Phật Tổ cũng lớn thật đấy!”
Nghĩ lại thấy cũng phải, ngay cả môn phái tu hành bình thường cũng không cho phép người ngoài phi hành lung tung, không đa nghi trong lòng sẽ bứt dứt khó chịu.
Ngưỡng Quang phương trượng nhướng mày, nói:
“Tiểu tử nhà ngươi đừng nói lung tung, nếu không đừng trách bần tăng không khách sáo!”
“Ta nói về hạt cát, liên quan quỷ gì tới Phật Tổ!”
Hắn chụm tay lên che nắng, nhìn lướt xung quanh:
“Chúng ta đi tìm đò đi!”
“Nơi này không có bến đò.”
Ngưỡng Quang phương trượng đành lắc đầu.
“Vậy phải làm sao đây?”
“Yên tâm, ta đã chuẩn bị rồi.”
Ngưỡng Quang phương trượng lấy ra một chiếc mai rùa trong suốt ném vào dòng nước sâu. Mai rùa lập tức biến thành một con thuyền nhỏ, con thuyền không hề chìm xuống đáy. Hắn bước lên đầu tiên, sau đó quay đầu lại nói:
“Lên đi!”
Đản Sinh vuốt mai rùa, bên trên ngoài hoa văn tự nhiên ra còn có rất nhiều phù văn huyền diệu cổ kính, bên trong còn có hơi thở quen thuộc.
“Linh Quy giáp, thả xuống nước không chìm, khó khăn lắm ta mới lấy được một cái.”
“Thì ra là vậy!”
Lúc này Đản Sinh đã hiểu, hắn nắm giữ huyết thống Linh Quy hoàn mỹ nên mới có thể bơi trong Lưu Sa hà. Hắn lại thả người nhảy xuống, hai mắt hóa thành màu xanh biếc, vững vàng đứng trên mặt nước. Bật cười nói:
“Chuyện này thì có gì khó chứ?”
Hắn giẫm lên nước chạy băng băng.
Ngưỡng Quang phương trượng nhìn bóng lưng của hắn, nói:
“Biết trước như vậy đã không đi tìm mai rùa, cứ để tên tiểu tử này cõng ta qua đó là được. Ừm, cũng có thể, hắn là người đã định trước phải làm việc này rồi.”
Chiều dài tám trăm dặm, sâu ba ngàn mét, bên bờ bên kia. Dõi mắt nhìn ra xa chỉ thấy sương mù ngập trời. Chọc thủng lớp sương mù là những ngọn núi tuyết cao lớn chập chùng, đỉnh núi cao nhất trông như một đóa Liên Hoa.