Trời chiều ngả về tây, mặt trời đỏ hồng như liên hoa treo giữa trời. Ánh nắng lúc chiều tà nhuộm sương mù trên núi tuyết thành một màu đỏ hồng, hào quang tỏa vạn dặm mang theo điềm lành, muôn hình vạn trạng.

Đóa “Liên Hoa” kia cũng trở nên diễm lệ yêu kiều, khi ánh sáng thay đổi, trông nó như đang nở rộ bất kỳ thời khắc nào.

Khiến Đản Sinh phải ngừng chân lại:

“Nơi đó là...”

“Linh sơn!”

Ngưỡng Quang phương trượng tỏ ra nghiêm túc, cởi áo cà sa và tăng bào, quỳ xuống phủ phục xuống lạy về phía linh sơn.

“Đừng giả vờ giả vịt nữa, mau đi nhanh lên!”

Nhưng Ngưỡng Quang phương trượng chỉ đứng dậy, đi một bước, hai bước, ba bước, lại quỳ xuống.

“Ngươi định...”

Hắn đột nhiên biết rõ, Ngưỡng Quang phương trượng dự định đi ba bước lạy một cái lên tận Linh sơn:

“Này, cần gì phải làm như vậy! Ngươi làm thế chúng ta phải đi tới bao giờ mới tới nơi được đây?”

Nhưng Ngưỡng Quang phương trượng không trả lời hắn, chỉ quỳ bái lặp đi lặp lại, bước lên không ngừng. Coi như không thấy mọi vật xung quanh, có tai như điếc, trong mắt hắn bây giờ chỉ còn đóa Liên Hoa đang nở rộ và núi tuyết huy hoàng.

Đản Sinh mắng nhiếc chán chê, cuối cùng đành lắc đầu nói:

“Điên rồi!”

Tốc độ đi của họ vì chuyện này mà chậm lại, đành phải từ bước tới gần Linh sơn.

Ban đầu hắn còn rảnh rỗi chế giễu Ngưỡng Quang phương trượng vài câu, nhưng không câu nào được đáp lại nên cũng lười nói. Cũng may nơi này nhìn đâu cũng thấy kỳ hoa dị thảo, cảnh sắc tuyệt đẹp nên hắn mới không thấy nhàm chán.

Dần dà trong lòng hắn xuất hiện vẻ kinh trọng, loại bền lòng như này vô cùng khác thường. Vậy mà nó có thể chống đỡ được thuật trào phúng của hắn, thực sự rất bất thường!

Lại nghĩ Ngưỡng Quang phương trượng không phải tên cuồng đồ ngu xuẩn, ngây ngốc mù quáng gì, Phật Tổ có thể khiến hắn hành lễ như thế có lẽ chính là người vô cùng uy năng, đại từ bi!

Nhưng Đản Sinh hắn chắc chắn sẽ không lạy, không chỉ vì hắn không muốn cúi đầu. Và dưới góc nhìn của hắn, nếu Phật Tổ thực sự có đại uy năng pháp lực vô biên thì không có lòng đại từ đại bi phổ độ chúng sinh. Mà nếu thực sự có lòng đại từ đại bi phổ độ chúng sinh thì sẽ không có đại uy năng pháp lực vô biên.

Không thì trên đời này đâu đâu cũng là Cực Lạc Tịnh Thổ, sẽ không để mụ đàn bà điên Tiền Dung Chỉ kia tới.

Có lẽ cũng không có người như hắn tồn tại.

Nhưng tốc độ tiến lên còn nhanh hơn hắn tưởng tượng. Khi ngày càng tới gần linh sơn, Ngưỡng Quang phương trượng dập đầu càng nhanh hơn, lòng bồn chồn lo lắng.

Tâm sinh tướng, khuôn mặt trẻ tuổi của hắn bắt đầu biến thành râu ria xồm xoàm, mặt đầy phong trần. Nét mặt mờ mịt bất an, tựa như đang sám hối chuộc tội, cũng tựa như đang đau khổ giãy giụa.

Đôi lúc Đản Sinh lại có cảm giác chỉ ngay giây tiếp theo, tên hòa thượng này sẽ nói với hắn:

“Chúng ta quay về thôi!”

Nhưng cuối cùng Ngưỡng Quang phương trượng cũng không nói ra, chỉ tiếp tục tiến lên, tiếp tục lạy Phật.

Cuối cùng cũng tới linh sơn.

Tòa điện tháp tráng lệ, Liên Hoa nở rộ đang gần ngay trước mắt. Cuối bậc thang là một cánh cửa to lớn hùng vĩ, cánh cửa đang khép chặt lại.

Ngưỡng Quang phương trượng đứng dậy, bước lên bậc thang.

Đản Sinh không dám thờ ơ nữa, vội theo sát phía sau. Cảm giác như đang chiêm ngưỡng thánh địa, nhưng nơi này vô cùng yên tĩnh, không nghe thấy tiếng chuông cổ, tiếng tụng kinh. Chẳng thấy một bóng ma nào cả. Thầm nghĩ, nếu hòa thượng không tới được nơi này thì có lẽ nhóm Bồ Tát La Hán cũng không niệm kinh cả ngày.

Khi đi tới cửa điện, cánh cửa lại không hề có dấu hiệu mở ra. Đản Sinh bước lên vỗ bành bạch vào cánh cửa, nói:

“Mở cửa, mở cửa! Lính gác cửa chạy đâu hết rồi?”

“Không cần gõ, ngươi nhìn lên trên đi!”

Cuối cùng Ngưỡng Quang phương trượng cũng mở miệng nói, sau trận mài giũa, ánh mắt hắn đã trở nên kiên định hơn rất nhiều.

Đản Sinh đứng ở khe cửa ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy giữa cánh cửa dán một tấm thiếp, bên trên viết sáu chữ Phạn văn màu vàng chói lọi.

Đản Sinh vỗ tay, nói:

“Thôi xong, do ngươi đi chậm quá nên Phật Tổ ra ngoài có việc rồi.”

Ngưỡng Quang phương trượng dở khóc dở cười, nói:

“Ngươi biết mấy chữ kia à?”

“Tất nhiên.”

Hắn bẻ ngón tay thừa nhận, nói:

“Ta, bận, không, có, ở, nhà. Vừa hay sáu chữ luôn!”

Ngưỡng Quang phương trượng buồn cười, nói:

“Không ngờ ngươi còn tinh thông cả toán học, nhưng làm gì có ai để lại tin tức dán ở khe cửa chứ.”

Bầu không khí đau buồn trước đó đã bị hòa tan đi rất nhiều.

Đản Sinh không vui, nói:

“Không thì ngươi nói nó là cái gì?”

“Tất nhiên là một tấm phong thiếp, bên trên viết sáu chữ “Úm ba mi bát minh hồng” bên trong Đại Minh Chú.”

“Nực cười, ai lại dám niêm phong cửa nhà Phật Tổ chứ? Chờ chút, không lẽ...”

“Đúng vậy, đó là Phật Tổ thân thư. Được rồi, ngươi rút tấm thiếp kia xuống đi!”