Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3035. Nguy Hiểm Tới Tính Mạng

Đản Sinh lập tức biết câu nói “Chuyện này ngay cả Phật Tổ cũng không làm nổi, chỉ ngươi mới có thể làm được” của Ngưỡng Quang phương trượng là có ý gì. Hắn ngước đầu lên nhìn tấm thiếp màu vàng, một cảm giác khác lạ dâng trào lên đầu, khiến hắn cảm giác đã từng nghe qua chuyện này ở đâu đó rồi.

Nhưng đây chính là tấm phong thiếp của Phật Tổ, hắn chỉ là một Già Lam thần tướng nhỏ bé, nếu tự ý đụng tay bỏ đi chẳng khác nào lão thọ tinh ăn thạch tín vì chán sống cả.

Ngưỡng Quang phương trượng mỉm cười, nói:

“Ngươi đừng lo, thứ kia với ta là Đại Minh chú, là khuôn vàng thước ngọc. Còn với ngươi, nó chỉ là một tờ giấy nhắn Ta bận không có ở nhà mà thôi. Ngươi lấy xuống nhìn thì sao chứ?”

Đản Sinh ngẩng đầu lên nhìn mãi, Ngưỡng Quang phương trượng mới ngạc nhiên nói:

“Ngươi đang nhìn cái gì?”

“Ta sợ đột nhiên có một chưởng pháp giáng từ trên trời xuống, một tát đập chết tên phản đồ nhà ngươi, lại còn làm liên lụy tới lão tử!”

“Ta chưa bao giờ nghe nói tới chuyện như vậy cả.”

Ngưỡng Quang phương trượng thở dài, nói:

“Ta sẽ không bao giờ phản bội, ta chỉ đang truy cầu một đáp án, nếu ngươi không muốn thì...”

“Được rồi!”

Đản Sinh đột nhiên đồng ý, hắn cảm thấy nếu Phật Tổ đã muốn ngăn cản Ngưỡng Quang phương trượng thì chẳng cần chờ tới bây giờ, mà chỉ cần xuất một ý niệm là chắc chắn tên hòa thượng này sẽ không dám tự tiện làm theo ý mình như vậy.

Thế cho nên, có lẽ sẽ không nguy hiểm tới tính mạng.

Hắn bay lên không, tới gần tấm thiếp kia. Từ từ nâng tay lên cầm, hồi hộp ngừng thở, lòng thấy khiếp đảm không thôi.

Đây là tấm thiếp do chính Phật Tổ để lại, ngoài mấy vị Đại Thánh ra thì bất kỳ yêu ma quỷ quái nào nhìn thấy cũng phải lùi bước. Ai mà biết bên trong ẩn chứa phép thuật thần thông lợi hại nào. Có lẽ chẳng cần Phật Tổ ra tay thì người mở đã chết trước rồi.

Tuy nhiên hắn không xoắn xuýt như Ngưỡng Quang phương trượng. Đôi mắt lóe lên sự quyết tuyệt, hắn nắm lấy tấm thiếp rồi giật mạnh xuống.

Tấm thiếp bồng bềnh hạ xuống, tất nhiên chẳng cần tốn chút sức lực nào.

Hắn kinh ngạc trợn to mắt, nâng cao tinh thần đề phòng. Nhưng không xảy ra chuyện gì cả, tựa như đây chỉ là một tấm thiếp vô cùng bình thường, cùng lắm chỉ là chất liệu khá quý báu, dùng tơ vàng để dệt thành mà thôi.

Đúng lúc này, cánh cửa bị phong ấn không biết bao nhiêu năm chậm rãi mở ra, không hề vang lên tiếng động nào.

Trên núi đột nhiên vang lên tiếng chuông cổ, tiếng chuông như tiếng sét, đỉnh núi tỏa ra từng vòng kim quang tựa như đóa Liên Hoa đang nở rộ hoàn toàn vậy.

Hào quang xẹt ngang bầu trời, cực quang hạ xuống chiếu rọi khắp Cực Lạc Tịnh Thổ. Mọi người chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể thấy được.

Đại Lôi Âm Tự phủ bụi đã lâu nay đã được mở ra!

Trên quốc gia xa xôi bên ngoài hải đảo, một đôi mắt đỏ chót mở to, đồng tử vàng kim lấp lánh.

“Cuối cùng cũng tới rồi!”

Đản Sinh chợt cảm giác bị nhìn chằm chằm, hắn quay đầu lại nhìn thì không thấy gì cả.

Ngưỡng Quang phương trượng vẫn còn ngây ngốc đứng trước cửa Đại Lôi Âm Tự.

Những tòa điện tháp trang nghiêm huy hoàng dường như vẫn vang vọng đâu đây những tiếng giảng kinh và nói chuyện của các Phật đà. Những quảng trường, Phật đường vẫn còn nghe thấy những tiếng tranh luận kịch liệt của nhóm tăng lữ.

Dưới sự hướng dẫn của Phật đà, mọi người đều đang lẳng lặng tiếp thu những tri thức sâu thâm nhất, nhiệt tình truy tìm pháp môn phổ độ chúng sinh, cuối cùng hình thành Đại thừa Phật pháp mà cả thế gian để chú ý tới.

Vị Bạch Cốt Bồ Tát kia từng học tập tu hành ở nơi này, cuối cùng dựa vào đại trí tuệ và đại từ bi thuyết phục được chúng tăng, trở thành thân truyền của Phật Tổ. Sau đó trở thành chủ trì của Đại Lôi Âm Tự, được ký thác rất nhiều hy vọng.

Ngưỡng Quang phương trượng chợt thấy hoảng hốt, mọi chuyện đều như một giấc mơ. Nhưng vì sao? Vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy. Lồng ngực hắn phập phồng, trái tim kêu gào khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được.

Hắn có trực giác, đáp án của mọi chuyện đều nằm trong ngôi Đại Lôi Âm Tự này!

Đản Sinh đứng phía sau muốn nói: Động tĩnh của chúng ta hình như hơi lớn thì phải.

Nhưng đã tới nước này rồi, không còn gì đáng sợ nữa. Hắn cầm theo tấm thiếp nhét vào lồng ngực, bước vào trong Đại Lôi Âm Tự. Đã tới bảo sơn cớ gì lại về tay không chứ?

Ngưỡng Quang phương trượng đi thẳng tới Tàng Kinh Các, nhưng Đản Sinh lại không có hứng thú gì với kinh thư. Vì hắn có Thần Ma Cửu Biến, không cần thêm công pháp nào khác nữa. Thế là hắn đi lung tung khắp Đại Lôi Âm Tự, xem xem có thể lấy chút “quà kỷ niệm” về không, ví dụ như xá lợi gì gì đó, chắc là Tiểu An sẽ rất thích.

Nhưng nơi này là Cực Lạc Tịnh Thổ, mọi người không già không chết, sao có thể lưu lại xá lợi được chứ?

Vì thế khi hắn đi dạo lung tung cũng không tìm thấy được vật gì quý giá cả.

Gạch vàng à? Hắn không phải kẻ ăn cắp ăn trộm. Còn tượng Phật? Hắn không phải tên buôn đồ cổ.