Ngược lại ngọn núi này nồng đậm linh khí, chẳng khác gì suối trào. Chỉ hô hấp thôi cũng có thể tẩy tủy phạt kinh, dịch cân đoán cốt. E rằng trên Cửu Trùng Thiên cũng chỉ tới vậy.
Từ khi bước vào Đại Lôi Âm Tự, cả người hắn vang lên răng rắc, vô cùng ngứa ngáy, lớn dần với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. Hắn từ một thiếu niên choai choai, lớn lên thành một thiếu niên anh tuấn khí thế, mái tóc cũng mọc dài ra...
“Nếu ta có bản lĩnh như Tứ ca thì ta chắc chắn sẽ mang ngọn linh sơn này đi. Dù địa mạch đứt đoạn, linh khí không còn nồng nặc như bây giờ thì cũng có thể mang ra ném người!”
Vô thức đi lên tận đỉnh núi, tòa bảo điện cao lớn nguy nga đứng vững, trước điện là một cái Liên trì.
Trong ao có rất nhiều liên hoa, màu sắc mỗi bông đều khác nhau. Có bạch liên, thanh liên, hồng liên, kim liên, lam liên...
Chỉ là củ sen hơi tàn, lá sen héo rũ xuống trông có vẻ lụi bại, nhưng lại mang theo cảm giác tĩnh mịch thanh u khiến người ta vừa thấy đã quên đi tục niệm.
Hắn hít sâu một hơi, hương sen ngào ngạt tràn đầy phế quản, sau đó hóa thành một làn khí mát mẻ xông thẳng vào Tứ Phủ Thiên Linh.
Trong phút chốc, những ký ức còn sót lại bị phong ấn ầm ầm vỡ nát, tất cả ký ức được khôi phục hoàn toàn, ào ào dâng lên.
Hắn bất chợt nhớ ra nguyên nhân mọi chuyện:
“Gay to rồi, ta phong trấn ký ức là để tránh bị ảnh hưởng và đồng hóa, khiến các loại Ma Biến của ta suy giảm. Bây giờ phong trấn đã hết tác dụng, lại không có cách nào khác cả, ta phải nhanh chóng rời khỏi Cực Lạc Tịnh Thổ này!”
Nhưng hương sen ngào ngạt vẫn còn dao động trong phế phủ, vẫn tiếp tục phun trào, lơ lửng bay từ trong Liên trì ra ngoài, khiến từng lỗ chân lông trên người hắn hấp thụ chúng.
Sắc mặt hắn đỏ bừng lên, loạng choạng như vừa uống rượu say. So với cảm xúc vui sướng tràn trề trong lòng thì chút lo lắng nhỏ bé kia chẳng là gì cả. Cuối cùng hắn ngã rầm xuống đất, say ngất ngủ như chết ở cạnh ao.
Trong lúc mất ý thức, hắn hít vào thở ra rất nhiều hương sen, Kỳ Lân Biến của hắn lại tăng lên, sau đó đột phá.
Trán nhô lên cao vút, cặp sừng hươu cứng rắn nhô lên, mọc cong vút chĩa ra sau. Trên đầu mọc đầy lông bờm như sư tử. Vảy xanh mọc kín người, phía sau xuất hiện một cái đuôi trâu đang đong đưa.
Vậy mà hắn lại hóa thành một con Kỳ Lân trong truyền thuyết.
Dù chưa đại thành thì cũng đã lên tới trung thành.
Những bông Liên Hoa héo rũ bị hơi thở của hắn phả vào dần mọc thẳng đứng, khiến hương thơm tỏa ra ngày càng nồng nặc.
Nếu hắn còn tỉnh táo sẽ phát hiện ra cảm giác khi ở Cực Lạc Tịnh Thổ cực kỳ giống với lúc hắn vừa biến thành Linh Quy lúc ở Quy Khư.
Lòng trung thành kỳ diệu kia xuất phát tự sự đồng cảm trong nội tâm, tâm tính phù hợp, lại có thêm linh khí nồng đậm phụ trợ nên tu vi của hắn tăng nhanh dễ như ăn cháo.
Tuy nhiên hắn cũng gặp vấn đề tương tự lúc ở Quy Khư... Đó là bị ý thức thế giới đồng hóa. Kết quả lúc ở Quy Khư là bị ép hi sinh ký ức, còn ở nơi này thì bị phong trấn ký ức.
Không lẽ mọi chuyện đều chỉ là sự trùng hợp.
…
“Thanh Sơn, Thanh Sơn, chúng ta nên đi thôi!”
Một giọng nói đầy mỏi mệt vang lên thúc giục hắn.
“Hả? Là ai...Đang gọi ai?”
Kỳ Lân mơ màng thức tỉnh, sau đó giật thót, trợn to mắt nói:
“Ta nghĩ ra rồi, ta chính là, Lý Thanh Sơn!”
Lý Thanh Sơn Lý, Lý Thanh Sơn Thanh, Lý Thanh Sơn.
Trong giấc mơ, những mảnh vỡ ký ức dung hợp lại, mọi chuyện đều lộ rõ hoàn toàn.
Dưới bảo điện cao lớn nguy nga, hắn hít sâu một hơi, hương Liên Hoa vẫn còn quanh quẩn đâu đây, những đoá liên hoa nở rộ ngày càng tươi đẹp.
Điều khiến hắn vui mừng nhất chính là không những sức mạnh khôi phục hoàn toàn, mà tu vi của hắn đã tăng tiến thêm một bậc.
Kỳ Lân trường sinh quyết đã đạt tới tầng thứ tư, đây là lần đầu tiên hắn hóa thành Kỳ Lân.
Đúng vậy, giờ hắn mới chú ý tới biến hóa trên người. Chuyện lần này rất bất thường, tuy rằng cảnh giới tầng thứ tư không thấp, nhưng muốn triển khai được Thần Ma Biến vẫn phải tập trung toàn bộ tinh thần.
Đặc biệt ở lần đầu tiên, tại sao hắn lại có thể biến hóa trong tình huống vô thức được.
Cạch. Hắn nhún chân bay lên nhìn xung quanh một lượt:
“Đây là nơi nào?”
Kỳ Lân không cao to, vai rộng khoảng một trượng nhưng bốn vó của Kỳ Lân có thể bay lên không trung. Sừng hươu tung bay, lông bờm bay phấp phơi, lân xanh lập lòe mang tới cảm giác uy nghiêm của một bậc chí tôn trong hàng vạn loài thú.
Đôi mắt như mãnh hổ nhưng lại bình tĩnh dịu dàng, không buồn không vui nhìn về phía chúng sinh.
Ngưỡng Quang phương trượng ngước lên nhìn hắn, lòng thầm thán phục. Kỳ Lân là thần thú vô cùng hiếm thấy trong truyền thuyết, gần như đã tuyệt chủng hoàn toàn. Ở Cực Lạc Tịnh Thổ này, ngay cả dã thú bình thường cũng không có chứ đừng nói là Kỳ Lân.
“Đúng rồi, nơi này là Đại Lôi Âm Tự Cực Lạc Tịnh Thổ! Không được, ta phải mau rời đi!”
Trí nhớ hồi phục tương đương bắt đầu đồng hóa, mà lần này hắn không thể nào ngăn cản được nữa.