Dựa vào cảnh giới bây giờ, hắn gần như không có năng lực đó. Vậy thì chỉ còn một cách giải thích khác.

“Đó là thế giới này cho ta khả năng đó, khiến ta hiểu được, cũng chạm vào được. Cảm giác khi ở đây rất giống với lúc ở Quy Khư, tựa như được quay lại cố hương, gia đình vậy.”

Nơi này phối hợp chặt chẽ với từng hành động của hắn, đứng trên đỉnh quan sát cỏ cây đang điên cuồng sinh sôi bên dưới linh sơn.

“Vậy đáp án chỉ có một, nơi đây không phải Cực Lạc Tịnh Thổ gì cả, mà là cố hương của Kỳ Lân.”

“Chắc chắn đây chính là thế giới do Nguyên Thủy Kỳ Lân biến thành.”

Giống như Nguyên Thủy Linh Quy, khả năng rất lớn là chết trong trận Bổ Thiên chi chiến, sau đó hóa thành chốn thiên đường này. Cuối cùng lại bị Phật gia chiếm, gọi là Cực Lạc Tịnh Thổ.

“To gan! Các ngươi dám tự tiện phá hủy tấm thiếp niêm phong, hủy hoại Đại Lôi Âm Tự, có biết phải chịu tội gì không?”

Một giọng nói tức giận vang khắp bầu trời, thân hình của Già Lam Thần còn to lớn hơn cả linh sơn. Mặt xanh ngắt, hai hàng lông mày cau có phẫn nộ, hàm răng nghiến chặt vang lên tiếng cọt kẹt. Thế như sét đánh, cầm đôi song giản trong tay như xách ngược đỉnh núi.

Sứ mệnh quan trọng nhất của Già Lam Thần là bảo vệ chùa miếu, mà Đại Lôi Âm Tự ở linh sơn lại chính là nơi quan trọng nhất. Chẳng sau khi nơi này bị niêm phong, ngay cả hắn cũng không thể tùy ý bước vào.

Khi Đại Lôi Âm Tự vừa mở phong ấn hắn đã cảm ứng được ngay, vội vàng phi như bay tới đây. Nhưng do có Lưu Sa Hà cản trở, không thể bay qua nên mới tốn rất nhiều công sức mới vượt qua được Lưu Sa Hà.

Khi nhìn thấy tình trạng bi thảm của Đại Lôi Âm Tự, hắn nổi cơn tam bành, giận không thể át. Nếu bây giờ hắn không kiêng kỵ Đại Lôi Âm Tự bên dưới thì có lẽ đã dùng giản đập bọn họ thành bãi thịt nát rồi.

Lý Thanh Sơn giật mình, lập tức cảm giác được cái gì gọi là Thần uy như ngục.

“Chậc...Lần này xảy ra chuyện lớn rồi!”

Ta có thể giả vờ là một con Kỳ Lân ngây thơ vô tội vừa hay đi ngang qua hay không. Dù sao ai cũng biết Kỳ Lân là nhân thú, không thể làm chuyện xấu được. Nhưng nếu để Già Lam Thần biết ta là Lý Thanh Sơn chắc sẽ chơi chết ta!

Ngưỡng Quang phương trượng quỳ sụp xuống lạy:

“Bẩm báo tôn Thần, tất cả đều là tội nghiệt của lão tăng, không liên quan gì tới Lý Thanh Sơn cả.”

“Ngươi...”

Lý Thanh Sơn muốn thổ huyết.

“Lý Thanh Sơn?”

Ánh mắt của Già Lam Thần khựng lại, lập tức nhìn thấu thân phận của Kỳ Lân:

“Hóa ra là ngươi! Thế mà lại là ngươi!”

Lý Thanh Sơn cười khan, nói:

“À, là ta. Lâu rồi không gặp thủ lĩnh. Ha ha, nể tình là người cùng một miếu, hay là tha cho ta một mạng đi ha! Thực ra chúng ta không cố ý, ngươi nói phải không Ngưỡng Quang đại sư!”

Già Lam Thần đột nhiên rút vẻ mặt giận giữ đi, ném song giản xuống làm vang lên tiếng bình bịch.

Lý Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm, không ngờ làm thân vẫn còn tác dụng.

Già Lam Thần chắp tay lạy thiên không:

“Bẩm báo Thế tôn, là đệ tử vô dụng khiến môn hạ xuất hiện một tên nghiệt chướng như này. Hôm nay ta xin đại khai sát giới, thanh lý môn hộ!”

Khóe miệng Lý Thanh Sơn co rúm, thầm nghĩ:

“Mẹ nó, lần này xong đời rồi!”

Lại nhìn về phía Ngưỡng Quang phương trượng, tên kia đã nhắm mắt giơ cổ chờ chém.

“Khốn nạn, là ngươi dẫn lão tử tới nơi quỷ quái này, giờ lại bắt ta chịu trách nhiệm à!”

Nhưng không thể phủ nhận, nếu hắn không tìm được chết đi ngửi mấy đóa liên hoa kia, biến Đại Lôi Âm Tự thành dáng vẻ quỷ quái này thì chưa chắc Già Lam Thần đã nổi trận lôi đình như thế. Có lẽ Già Lam Thần chỉ dạy dỗ họ một trận mà thôi.

Tuy nhiên bây giờ có nói gì cũng muộn. Xin lỗi có tác dụng thì cần gì phải có thần thông chứ?

Chân Thần tức giận, đất rung núi lở!

Già Lam Thần lạy Như Lai Ngã Phật, làn da trắng nõn đỏ bừng lên như dung nham. Khuôn mặt ban đầu rất dịu dàng bắt đầu trở nên dữ tợn như ác quỷ. Đôi mắt đỏ như máu trợn tròn, tầm mắt từ từ di chuyển xuống dưới.

Ầm! Đồng tử của Lý Thanh Sơn co lại, cảm giác nặng nề như bị núi đè xuống. Bốn vó mềm nhũn, gần như quỳ xuống hẳn mặt đất.

Nhưng gạch xanh lát dưới chân vẫn không hề sứt mẻ, tựa như áp lực chỉ là ảo giác của hắn.

Không, đó không phải ảo giác! Đó là áp bức tới từ pháp tắc.

Sau khi trở thành Chân Thần, tất nhiên đã có thể điều khiển pháp tắc, thậm chí không cần dùng tới phép thuật nữa. Mọi hành động cử chỉ đều mang theo uy lực và uy nghiêm rất lớn. Mà Già Lam Thần được coi là Thần hộ pháp, đã chém chết không biết bao nhiêu tà ma ngoại đạo, là vị Thần mang sát khí nặng hiếm có trong Phật gia.

“Đồ nghiệt súc, bỏ mạng đi!”

Một tiếng quát chói tai vang lên, nổ ầm ầm như tiếng sấm, tiếng sư tử gầm thét!

Trong lòng Lý Thanh Sơn chấn động, ngũ tạng bị đánh lệch vị trí, tim gan như muốn nứt ra. Cả người hắn tê dại vô lực, máu tươi trực trào ở cổ họng.