Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3044. Chỉ Là Con Sông Bình Thường

Lòng sông khẽ rung chuyển, nếu không cẩn thận cảm nhận sẽ không thể phát hiện ra.

Lang Nha Sơn sụp xuống, cuối cùng Già Lam Thần cũng thoát khỏi đôi mắt xăm soi của sư tử. Áo giáp trên người hắn đã rách te tua, áo lót tím bầm chảy tí tách máu tươi trông có phần chật vật.

Hắn ngẩng đầu nhìn về hướng Lý Thanh Sơn chạy trốn, trái lại vô cùng trầm tĩnh không gầm thét giận dữ như ban nãy. Đó không còn là thái độ trịch thượng, quyết tâm thanh lý môn hộ nữa, mà là đối xử bình đẳng, thậm chí càng giống như gặp kẻ địch mạnh hơn.

Di Sơn Lệnh vừa được dùng đã thảm thiết như đại kiếp thiên địa buông xuống!

Lần này không phải vì những pho tượng đá, không phải vì ngôi Đại Lôi Âm Tự này nữa, mà là vì toàn bộ Phật môn!

"Lý Thanh Sơn, ngươi nhất định phải chết."

Thần Nhãn như điện, thoáng cái đã bay vụt qua chân trời, khóa chặt Lý Thanh Sơn đang cách xa ngàn vặn dặm. Hắn xách ngược song giản lên, bước từng bước ra khỏi đống đổ nát. Khi tới bên dòng Lưu Sa Hà, hắn bỏ chút thời gian lội qua sông, sau đó thoáng cái đã đi được ba ngàn dặm.

Hắn dùng tốc độ một bước ba ngàn dặm đi lướt qua núi non trùng điệp, hồ rộng sông lớn để đuổi theo Lý Thanh Sơn.

Đột nhiên phía chân trời xuất hiện một tòa thành rộng lớn hàng trăm dặm, tọa lạc ngay tại điểm dừng bước tiếp theo của hắn.

Hắn chỉ cần bước chậm lại một chút, hoặc là đi vòng sang là có thể tránh được tòa thành. Nhưng hắn lại đạp thẳng vào tòa thành không chút do dự, sau đó tiếp tục biến mất tại đường chân trời. Chỉ để lại một dấu chân rất sâu, tạo thành một trận động đất khiến vô số phòng ốc, nhà ở sụp đổ, tiếng kêu than vang khắp đất trời, tử thương vô số.

Già Lam Thần mới bước tới bước thứ tám đã chắn trước mặt Lý Thanh Sơn, song giản bổ xuống thành một đòn kinh thiên!

Ầm! Không để lại bất kỳ đường sống nào, Kính Tượng Phân Thân tan vỡ như bọt khí.

Dưới lòng sông, Lý Thanh Sơn mở mắt ra vẫn còn thấy thấy sợ:

"Dù dùng bản thể ta cũng không thể chịu được đòn này, dù dùng Phượng Hoàng Niết Bàn cũng vô dụng!"

Đây chính là sự chênh lệch giữa là Thần và người. Một khi bị tìm thấy thì chỉ có cái chết.

Lúc này còn chưa tới một khắc, mà hắn cần phải chống đỡ được ít nhất bốn khắc nữa.

Già Lam Thần nhướng mày, nhắm mắt lại, suy nghĩ nhanh như thiểm điện lan ra, bắt được một sợi tơ mệnh số:

"Trốn trong nước, hừ, lòng sông ba ngàn mét!"

Chỉ vài bước đã đi tới Lưu Sa Hà, nhìn dòng sông cuồn cuộn sâu thẳm, manh mối tới nơi này thì biến mất.

Nếu đây chỉ là con sông bình thường, hắn chỉ cần vung tay lên là có thể xóa bỏ hoàn toàn. Nhưng dòng sông này không bình thường, ngay cả Thần Tiên cũng khó mà bay qua được. Tất cả phép thuật, thần thông đều bị hạn chế trên lưu vực sông, quả thực chính là nơi lẩn trốn tốt nhất.

"Không lẽ chỉ mỗi ngươi có phân thân à?"

Già Lam Thần cười khẩy, thân mình cao to như núi đột nhiên sụp đổ, hóa thành hàng trăm nghìn vạn Già Lam Thần tí hon. Sau đó tất cả đều nhảy vào trong dòng sông sâu, mực nước tức khắc dâng cao.

Nếu không thể dùng thần thông ở đây, vậy hắn sẽ dùng cách nguyên thủy nhất để tìm. Phải tìm kiếm từng tấc trong dòng sông sâu ba ngàn thước này.

Tâm Lý Thanh Sơn tĩnh lặng như biển sâu, lẳng lặng bất động, không kinh hoảng, không giận, không sợ.

Sóng lớn cuồn cuộn, thời gian chậm rãi trôi qua.

Từng phút qua đi, ngày càng gần tới giờ Tý, canh giờ âm thịnh dương suy.

Bóng tối thâm trầm, tựa như quay về Quy Khư.

Già Lam Thần tìm hơn nửa lưu vực, sắp tới gần nơi Lý Thanh Sơn đang ẩn náu.

Lúc này, mỗi giây mỗi phút đều trôi qua vô cùng chậm chạp.

Còn một khắc nữa!

Đại quân Già Lam Thần tìm kiếm dọc theo dòng sông, lúc này đã tìm tới vị trí cách hắn mười dặm.

Vạn trượng... Ngàn trượng... Trăm trượng... Mười trượng... Một trượng...

"Tìm thấy rồi!"

Hàng trăm nghìn Già Lam Thần tí hon cùng nói một lúc, làm chấn động dòng nước, sóng lớn nổi lên!

Lý Thanh Sơn rút kiếm xông lên, bổ ra một kiếm sóng gió kinh hoàng.

Ánh kiếm lóe lên, bổ một cái đã xử gọn gần một nghìn Già Lam Thần tí hon, nhưng so với số lượng phân thân đông đảo chẳng khác nào như muối bỏ bể.

Tất cả phân thân tức khắc hợp lại làm một, nhìn xuống từ đám mây.

"Chờ chút, ta có lời muốn nói!"

Lý Thanh Sơn hô to, hy vọng có thể kéo dài thêm được một chút thời gian. Đúng thế, chỉ cần một chút là đủ rồi.

Nhưng đáp lại hắn chỉ là song giản bổ xuống.

Một đòn chấn động chưa hạ xuống, mới chỉ là rung chấn thôi đã khiến Nguyên Thần của hắn lung lay. Môn hộ mở ra, gần như không thể cầm nổi thanh thanh đồng cổ kiếm này được nữa.

Tấm lưới do thiên địa pháp tắc đan xen khóa chặt tất cả mọi khả năng tránh né.

Muốn hóa thành Kỳ Lân ư? Không đủ thời gian! Muốn lấy Di Sơn Lệnh ra? Không đủ thời gian.

Trước bước ngoặt sinh tử, một giây đồng hồ đều vô cùng quý giá, nhưng lại vô cùng khó kiếm được.

Thậm chí còn không kịp nghĩ ngợi, chỉ kịp thốt lên hai chữ:

"Xong rồi!"

Ầm!

Lưu Sa Hà rộng tám trăm dặm, sâu ba ngàn thước bị một chiêu này cắt thành hai đoạn.