Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3045. Nhìn Thấu Kiếp Trước Kiếp Này

Lý Thanh Sơn hé một mắt ra, hô lên thành tiếng, tim đập nhanh như đánh trống trận:

"Ta chưa xong đời?"

Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua, nước sông văng lên tận trời, sau đó rơi xối xả xuống như mưa, đổ đầy lòng sông trống rỗng.

Trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu một bóng người màu đỏ vàng đang đón lấy song giản.

Sắc mặt Già Lam Thần thay đổi, nhưng dù bắp thịt hắn sôi lên vì tức thế nào thì song giản cũng không thể đánh xuống thêm được.

Lý Thanh Sơn giật thót, nói:

"Ngươi... Ngươi là..."

Dưới đôi phượng sí tử kim quan là mái tóc vàng đang tung bay chói mắt như ánh mặt trời. Người nọ ngoái đầu lại mỉm cười nhìn hắn, nụ cừời ngây thơ rực rỡ như trẻ sơ sinh, tròng mắt vàng ròng tựa như có thể nhìn thấu được kiếp trước kiếp này của hắn.

"Kẻ phản bội!"

Tiếng gầm kinh động đất trời của Già Lam Thần vang lên, bên trong oán giận lộ rõ sự vô lực.

Đôi mắt màu vàng chuyển sang nhìn Già Lam Thần, chép miệng hất song giản đi, dùng ngón tay út móc trong lỗ tai ra một cây kim. Vung kim lên hóa thành một cây chột chống trời, đâm mạnh lên tựa như muốn chọc thủng bầu trời.

Cơ thể khổng lồ như núi của Già Lam Thần bị hất văng, chẳng rõ đã bay đi đâu.

Lý Thanh Sơn định tiến lên, nhưng đã tới giờ Tý, âm dương chuyển hóa, âm cực dương sinh.

Tốc độ vận chuyển pháp tắc thiên địa trên toàn Cực Lạc Tịnh Thổ đột nhiên chậm lại.

Có thể thoáng nghe thấy tiếng ma khí phun trào, nghe thấy được cả tiếng gầm gừ của ma thú.

Vô số hố ma đột nhiên xuất hiện trong thiên địa, nhưng cũng nhanh chóng khép lại.

“Tiểu tử, ngươi chính là người được lão Ngưu chọn sao, còn thú vị hơn ta nghĩ nữa!”

Lý Thanh Sơn nhìn kỹ đôi mắt màu vàng quen thuộc kia, giờ mới nhận ra người này có khuôn mặt đẹp nhất hắn từng được thấy. Đó không còn là vẻ đẹp trai bình thường như ở trần tục nữa, mà là vẻ đẹp hoàn hảo không thứ gì bì kịp.

Một hố ma đột nhiên xuất hiện dưới chân hắn, hắn chần chờ một lúc chưa tiến vào, nhưng một bàn tay lại đặt trước ngực hắn, đẩy nhẹ hắn xuống.

“Hẹn gặp lại.”

“Chờ đã...”

Lý Thanh Sơn rơi vào hố ma, bóng tối phủ kín hai mắt, không còn nhìn thấy bóng người màu đỏ thẫm kia đâu khiến hắn vô cùng thất vọng và buồn bã.

Phía trên mặt sông, cặp mắt xích kim đột nhiên nhìn lên trên, xuyên thấu qua từng tầng mây và vòm trời vời vợi, ra tận tinh không. Hắn tức bật cười:

“Thằng nhãi con Như Lai! Đại kiếp đã tới rồi, để ta xem xem ngươi có thể vây khốn ta bao lâu?”

Dưới gốc bồ đề, Phạt Đà an tọa, cánh tay chống đầu, tay trái mở rộng.

Tựa như nghe thấy cái gì, hắn rũ mi nhìn xuống lòng bàn tay, đối diện với cặp mắt màu vàng ròng kia.

Hàng ngàn vạn quốc thổ ở Cực Lạc Tịnh Thổ đều nằm trong lòng bàn tay.

Nhìn đối diện một lúc lâu, hắn mới khẽ mỉm cười. Chỉ đứng dậy ngắm nhìn xung quanh, nơi đâu cũng lót gạch vàng óng, kim diệp rơi lượn vòng quanh.

Một cơn gió thổi lướt qua vang lên những tiếng leng keng, ẩn chứa nhịp điệu diệu kỳ. Theo đó là tiếng chim hót lảnh lót khiến tâm tính người ta tĩnh lặng.

Ở thời đại xa xôi, khi Đại Lôi Âm Tự còn chưa thành lập, Đại Thừa Phật Pháp chưa thành lập thì đây chính là nơi truyền pháp chủ yếu của Phật Đà, được gọi là Kỳ Viên tịnh xá.

Tại Ma Vực, trên sa mạc hoang vu, thổ địa cằn cỗi không sinh cơ, lác đác vài bụi cây khô héo đang lung lay trước gió. Mây đen nặng trĩu tựa như một tấm vải đen bẩn thỉu, nham thạch đày rẫy khắp nơi, trải qua năm tháng không những xói mòn, vỡ tan thành đất cát trên sa mạc.

Đột nhiên có một bóng người phá tan tầng mây, rơi từ trên trời xuống. Chưa kịp rơi xuống đất đã lơ lửng trên không trung.

Rào! Mưa rơi như thác đổ tưới lên mặt Lý thanh Sơn. Hắn siết chặt nắm đấm, tràn ngập đề phòng quan sát vùng đất hoang vu.

Sau khi xác nhận xung quanh không có bất kỳ uy hiếp gì mới từ từ thả nắm tay đang siết chặt, thở phào một hơi. Cơ thể thả lỏng, mở rộng hai tay về phía bầu trời, mặc kệ cho nước mưa xối xả gột rửa bản thân. Hắn bắt đầu bật cười.

Tiếng cười vang như sấm nổ, áp bức từ Già Lam Thần quá lớn, cộng thêm bị Cực Lạc Tịnh Thổ đồng hóa nên lúc nào hắn cũng căng thẳng tột cùng. Cuối cùng bây giờ cũng chạy thoát thân.

Chiến đấu với địch mạnh, đột phá tuyệt cảnh, nghĩ thôi cũng sảng khoái!

Mọi chuyện vẫn còn rõ ràng trước mắt, đặc biệt là đôi mắt xích kim kia rõ ràng tựa như dấu ấn khắc sâu, khiến máu trong người hắn sôi trào lên, mất một lúc lâu cũng không thể bình tĩnh nổi.

“Hắn là kẻ phản bội ư? Không, tại sao kẻ phản bội lại ra tay giúp ta chứ, vả lại, chúng ta khác với những kẻ trên Cửu Trùng Thiên kia!”

Ngươi phải tin tưởng! Lời nói của Thông Phong Đại Thánh vẫn còn vang vọng bên tai.

“Nhưng mà nhóm Đại Thánh bị trấn áp chắc chắn có liên quan tới hắn, nếu không họ cũng chẳng tức giận và đau lòng như thế.”

Một câu nói “Ngươi phải tin tưởng” tựa như lời khuyên lặp đi lặp lại bên tai.