“Mà hồi nãy Già Lam Thần cũng mắng hắn là kẻ phản bội, chỉ sợ hắn cũng từng quy y Ngã Phật. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Thanh Sơn nghĩ mãi không ra kết quả, vì thế hắn không lãng phí thời gian thêm nữa. Dù sao rồi cũng có một ngày hắn sẽ biết toàn bộ sự thật.

Nếu là bạn, thì đồng lòng hợp tác, tái chiến với chư Thiên Thần Phật. Nếu là địch, thì quyết tử chiến, để vị trí lão Bát này của hắn được nhích lên phía trước cũng không uổng phí lần xuyên không này.

“Ha ha, đại đao của ta đang vô cùng khát vọng rồi!”

Tiếc rằng bây giờ hắn không còn đao, chỉ còn một thanh thanh đồng cổ kiếm không rõ lai lịch, cũng không tiện dùng bừa được. Hắn cứ cảm thấy trong thanh cổ kiếm này ẩn chứa âm mưu nào đó. Còn nếu bảo ném thì hắn không nỡ, giờ sắp tới lúc quyết chiến với Cùng Kỳ, trong tay có thêm một món binh khí dùng thuận tay cũng có thể cứu được tính mạng hắn trong lúc quan trọng.

“Thôi vậy, chờ tới khi ta giải quyết xong vụ cá cược với Cùng Kỳ, vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy xong lại nói tiếp! Tới lúc đó có lẽ ta cũng hiểu rõ được bí mật bên trong thanh kiếm này rồi.”

Với tu hành giả bình thường, trở thành Nhân Tiên thôi cũng là chuyện vô cùng khó khăn hung hiểm rồi. Còn muốn trở thành Chân Tiên thì càng là hi vọng mù mịt. Dù tốn hàng vạn năm cũng chưa chắc đã thành công.

Sở dĩ Lý Thanh Sơn có thể tự tin như vậy là vì hắn có Thần Ma Cửu Biến, khi tu vi ngày càng tăng cao, hắn cũng ngày càng cảm nhận được tác dụng kỳ diệu bên trong đó.

Khác với tu hành giả bình thường, con đường của hắn không hề là duy nhất. Khi người bên cạnh gặp gian nan trở ngại, thậm chí là rơi vào đường cùng thì hắn chỉ cần đổi sang một con đường khác là có thể đi tiếp. Hoàn toàn không lo lắng rơi vào đường cùng, hắn luôn luôn có thể bước tiếp về phía trước.

Cực Lạc Tịnh Thổ này vốn là nơi vô cùng mạo hiểm, tuy rất hiểm ác nhưng lại khiến Kỳ Lân Biến tăng lên mấy bậc. Nếu chỉ ngồi bế quan tĩnh tọa thì không biết hắn phải tốn biết bao năm tháng nữa. Thoạt nhìn tựa như chỉ là may mắn gặp duyên, thực chất là vì con đường hắn đi quá hung hiểm, không nơi nào là hắn không đi qua.

Tất nhiên nếu ý chí của hắn không đủ mạnh, không đủ tinh thần, không đủ dũng cảm thì hắn cũng không thể gánh chịu được những biến hóa này.

“Nói tóm lại, lão tử đỉnh nhất, ha ha ha!”

Trong cơn mưa to gió lớn, thiếu niên ngày xưa nay đã trở thành Bán Thần. Thế nhưng sự khí phách thiếu niên ấy vẫn ngày càng lộ liễu hơn.

“Không biết mụ đàn bà điên Dung Chỉ kia đang ở đâu?”

Hắn chụm tay che nắng, dõi mắt nhìn ra xa chỉ thấy sa mạc kéo dài không thấy điểm cuối. Ma Vực rộng lớn vô biên, muốn tìm được Khuynh Kỳ Sơn thì nhất định phải có người dẫn đường. Nếu không cẩn thận rơi vào tay của Ma Thần khác, e rằng chẳng có vị Đại Thánh nào chạy tới cứu mạng được nữa.

Giáo huấn lớn nhất với hắn trong trận chiến với Già Lam Thần chính là, hắn không phải đối thủ của bất kỳ vị Chân Thần nào. Nếu Già Lam Thần không lo sợ đủ thứ, không muốn phá hủy Đại Lôi Âm Tự kia thì có lẽ bây giờ hắn đã bị tóm, thậm chí là chơi chết rồi.

Linh Quy có thể nhận thức rõ được mức chênh lệch sức mạnh này. Ý chí, tinh thần, sự dũng cảm có thể chuyển hóa thành sức mạnh, nhưng không thể thay thế được sức mạnh.

Vì thế trong trận chiến với Cùng Kỳ này, hắn chỉ có thể dùng trí, chứ không thể dùng sức mạnh để địch lại được. Tốt nhất là khi vừa tìm thấy Khuynh Kỳ Sơn phải lập tức móc Di Sơn Lệnh ra, đánh sập Khuynh Kỳ Sơn ngay tức khắc thì mọi chuyện mới tốt đẹp được.

Hắn lấy một viên Khô Cốt Niệm Châu ra, cố gắng liên hệ với Tiểu An để trợ giúp hắn tìm vị trí của Tiền Dung Chỉ. Nhưng liên lạc một lúc cũng không thấy Khô Cốt Niệm Châu có phản ứng gì, có lẽ là vì nơi này nằm sâu trong Ma Vực, mà Ma Vực lại không nằm trong Lục Đạo Luân Hồi nên mới bị cắt đứt liên lạc.

Nhưng hắn không hết cách hoàn toàn, đôi mắt hắn hóa thành màu u lam, tối đen thâm thúy.

Lúc này cơn mưa xối xả chợt ngừng lại, từng giọt mưa lơ lửng giữa không trung, lấy Lý Thanh Sơn làm trung tâm biến thành một hình lục giác.

Khi Linh Quy đại thành, theo đó diễn sinh ra thêm nhiều loại thiên phú thần thông khác, trong đó bao gồm cả loại thần thông tiên đoán.

Sở dĩ hắn không đạt được từng cái là vì những thần thông này đã bắt đầu có từ lâu, dần dần hóa thành bản năng, kéo dài như tứ chi. Mà chúng còn phân rõ giới hạn, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi. Vận dụng lên mức tuyệt diệu, đồng lòng.

Ví dụ như lúc hắn bắt đầu tiên đoán, gần như đã dùng tới toàn bộ thiên phú thần thông của mình.

Giống như lúc giơ một cánh tay lên, tất nhiên phải dùng đầu để điều khiển, trái tim để truyền máu, ngay cả hai chân cũng bị tác động. Tất cả bộ phận trên người đều cần dùng tới, nếu ngang ngược đặt một cái tên gì mà Thanh Sơn huyền trảo thì chẳng có ý nghĩa gì cả.