Hắn chậm rãi chuyển động đầu như rada, hàng tỉ giọt nước mưa chảy dọc theo sáu cạnh lục giác. Ánh mắt sâu lắng hơi chuyển động, tựa như có thể nhìn xuyên qua hư không vô tận, nắm được một sợi tơ số mệnh.
Hắn đột ngột khóa chặt một hướng, nói:
“Thấy rồi!”
Cơn mưa vẫn rơi xối xả, còn hắn thì biến mất giữa màn mưa.
Sắc trời nhanh chóng tối sầm, từ xưa Ma Vực đã ngày ngắn đêm dài rồi.
Đây là một tòa thành bị khói mù bao phủ, đường phố đan xen nhau, từng tòa lầu cao chót vót hình chữ nhật như đâm xuyên ra khỏi mặt đất rồi biến mất trong tầng mây âm u. Không rõ chúng cao bao nhiêu, tựa như một khu rừng rậm xám xịt.
Những ống khói hình trụ cao thấp mọc lên chằng chịt đang phun ra khói nồng nặng, những cột khói đủ loại màu sắc tựa như quái thú đang khạc ra khói, hòa vào khói mù bao quanh thành, hóa thành nước mưa rơi xuống.
Ngẩng đầu lên nhìn, dường như nước mưa mang màu đen kịt, dồn dập rơi lướt qua những ánh đèn nê ông ở góc đường.
Lý Thanh Sơn kinh ngạc chớp mắt, lúc này hắn cảm giác như vừa quay lại kiếp trước.
Nhưng hắn cũng nhanh chóng nhận ra mọi thứ ở nơi này đều được tạo ra từ cơ quan và pháp thuật, chứ không phải sản phẩm của khoa học kỹ thuật. Những tòa lầu cao chót vót kia được xây dựng tất nhiên là để có thể chứa được nhiều người nhất.
Vả lại tất cả những tòa lầu cao chót vót kia đều chỉ có một màu sắc, vô cùng trốn trải đơn điệu, là khu rừng xi măng đích thực. Ở lâu trong đó có thể khiến một người bình thường phát rồ.
Khiến hắn bắt đầu nhớ nhung Cực Lạc Tịnh Thổ, vùng đất nơi đâu cũng có vườn hoa, quảng trường, chợ. Mà cách đây không lâu, hắn còn nhìn thấy một tòa thành thị lớn nhất từng thấy.
Giờ lại bị thay đổi cách nhìn, tòa thành thị mịt mờ khói mù này diện tích không những to lớn hơn rất nhiều, đồng thời nhân khẩu cũng vượt qua con số trăm triệu.
Tiền Dung Chỉ, cũng là một người trong số đó.
…
Lý Thanh Sơn cau mày, quen biết con mụ điên kia nhiều năm như vậy rồi hắn chưa bao giờ cảm thấy thân thiết, thậm chí là quen thuộc cả. Lòng hắn chỉ thấy cực kì căm ghét.
Hắn luôn muốn tìm cơ hội giết nàng, nhưng chưa từng tìm được lý do để ra tay, ngược lại nàng ta còn nhiều lần hợp tác với hắn. Vào lúc quan trọng còn giúp hắn một tay.
Bây giờ cũng như vậy.
Hắn nhất định phải tìm được nàng ta trong tòa thành Ma Đô rộng lớn này, cho dù bị lẫn lộn trong số lượng lớn sợi tơ vận mệnh của các ma tộc.
Hắn không thể chậm trễ được nữa, bèn dựa vào chút cảm giác mơ hồ kia đi xuyên qua những tòa lầu các cao chót vót.
Trên đường cái vắng vẻ chỉ lác đác vài người, nhưng hắn vẫn cảnh giác đi cách họ một đoạn.
Lý Thanh Sơn cảm thấy vô cùng kỳ lạ, ngày xưa nhìn thấy ma tộc đa phần đều nhìn thấy trên chiến trường, bây giờ nhìn lại mới thấy họ không khác gì người thường cả. Ngay cả ma khí trên người cũng bị toà thành Ma Đô này đồng hóa, trông không có gì đặc biệt.
Giẫm lên bãi nước đọng, ánh đèn đường chập chờn, một mình đơn độc đi trong đêm tới cảm giác có phần tiêu điều.
Tâm trạng này đã biến mất từ nhiều năm trước, giờ đột nhiên trở lại khiến hắn không khỏi cân nhắc, nhớ lại về Cực Lạc Tịnh Thổ. Quảng trường nhiệt tình, đám người vui sướng ca hát, hạnh phúc như đang nằm mơ.
Bây giờ đã tỉnh mộng, mọi người cô độc đi trên đường, cõi lòng lạnh lùng phòng bị lẫn nhau.
So sánh vô cùng khác biệt, hắn không khỏi vểnh tai lên nghe, muốn nghe thấy một chút tiếng động. Mở to hai mắt, muốn nhìn được một chút cảnh tượng vui tươi.
Nhưng chỉ nghe thấy những tiếng rên rỉ, tức giận mắng chửi, gào khóc thảm thương phát ra từ sâu trong tòa thành như rừng rậm, mỗi một cửa sổ đều đang xảy ra những chuyện bi kịch.
“Nơi quỷ quái chết tiệt!”
Đột nhiên nghe thấy tiếng gào thét kêu cứu của một nữ nhân, còn có những tiếng cười tàn nhẫn của nam nhân, tiếng thở dốc hưng phấn vang lên gần đó.
Hắn hơi mất kiên nhẫn, vừa đi được một lát đã nghe đủ thứ chuyện hư hỏng, có thể khiến những người chính nghĩa mất cảm giác. Mà hắn vốn chẳng phải kẻ chính nghĩa gì.
Nhưng dường như hắn vừa nghe thấy gì đó, lập tức đi vòng qua mấy góc rẽ, sau đó dừng chân trước một con hẻm nhỏ dơ bẩn.
Sâu trong hẻm nhỏ có mấy tên ma tộc quay đầu lại, người nào người nấy vô cùng trẻ trung, kẻ cao lớn nhất cùng lắm mới mười mấy tuổi, còn kẻ bé nhất cũng là một đứa trẻ choai choai. Tuy nhiên trên mặt lại tràn đầy lệ khí, vung chủy thủ trong tay.
“Mau cút đi! Nơi này không có phần của ngươi!”
Lý Thanh Sơn không nhúc nhích, nhắm hai mắt lại. Kỳ lạ, đi một vòng rồi vẫn cảm thấy Tiền Dung Chỉ đang cách rất gần.
Mấy ma tộc bị chọc tức, bắt đầu cầm vũ khí lên vây quanh hắn:
“Đánh vỡ đầu hắn ta đi!”
“Ta muốn ăn lá gan của hắn!”
Lý Thanh Sơn mở mắt ra, phát động từ trường đại địa.
Phụt!
Những ma tộc kia bị sức nặng trên người ép nát, biến thành những bãi thịt vụn.