Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3048. Dở Khóc Dở Cười

Còn hắn vẫn đứng im bất động, tiếp tục nhắm mắt lại truy tìm đầu mối mới.

Sâu trong con hẻm, một nữ nhân run rẩy đi ra. Nàng cũng trẻ như những ma tộc kia, khuôn mặt xinh đẹp, vóc người nhỏ nhắn yêu kiều. Nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ.

Khi tới gần Lý Thanh Sơn, nàng kéo bộ y phục rách nát trên người xuống, bắt đầu nịnh nọt:

“Đại gia, ngài muốn chơi thế nào?”

“Không chơi.”

Lý Thanh Sơn hơi bất đắc dĩ.

Sắc mặt thiếu nữ hơi thay đổi, xoay người lại tìm mấy miếng bạc bị ép xuống trong đống thịt nát. Sau đó lại tháo đồ trang sức trên người, quỳ sụp nâng lên bằng hai tay, dâng hiến cho Lý Thanh Sơn.

“Không cần!”

Lý Thanh Sơn không nhịn được, bèn nói.

Thiếu nữ hét lên, không ngừng lùi ra sau:

“Không, đừng giết ta! Van xin ngươi!”

“Tại sao ta phải giết ngươi?”

Lý Thanh Sơn dở khóc dở cười.

“Là vì... Tại sao chứ?”

Thiếu nữ sửng sốt, trong tưởng tượng của nàng, nếu không vì sắc, cũng không vì tài thì chỉ còn giết người vì vui thôi.

“Bởi vì ta là người tốt.”

Lý Thanh Sơn lắc đầu, bắt đầu lần theo manh mối.

Thiếu nữ nghệt mặt ra, một lúc sau mới kịp phản ứng. Nàng vội vàng đuổi theo ra đầu hẻm, hét lớn với bóng lưng của hắn:

“Ngươi tên là gì?”

“Lôi Phong.”

Lý Thanh Sơn không quay đầu lại, mà biến mất trong màn đêm. Tâm trạng đột nhiên trở nên vui vẻ hơn.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau hắn lại gặp thiếu nữ kia, lúc này bên cạnh nàng là một đám người khác mặc chế phục màu đen. Kẻ thì cầm thủy hỏa côn, kẻ thì cầm xiềng xích, mặt ai cũng hung hăng dữ tợn không mang ý tốt.

Thiếu nữ kích động chỉ vào Lý Thanh Sơn:

“Ma tướng đại nhân, là hắn, hắn chính là Lôi Phong kia! Hắn không cần gì cũng không cần báo đáp, còn nói mình là người tốt!”

Lý Thanh Sơn sững sờ, mặt sa sầm lại. Nữ nhân này lại đi báo cảnh sát! Hoặc là quản thành gì đó, nhưng mặc kệ! Ma tộc là ma tộc!

“Tiểu tiện nhân hư hỏng, ngươi có công tố giác, chắc chắn sẽ có thưởng! Chúng ta sẽ không bỏ qua cho người tốt, cũng không oan uổng cho kẻ xấu.”

Ma tướng cười gằn, vung tay lên rồi nói:

“Bắt hắn lại cho ta! Chắc chắn tên tiểu tử này là người của Minh giáo!”

Phụt! Thịt nát văng đầy đất, bao gồm cả tên Ma tướng kia.

Thiếu nữ hét lên, mềm oặt ngã xuống đất. Trong suy nghĩ của nàng, Ma tướng đã là kẻ mạnh không thể chiến thắng rồi, vậy mà lại rơi vào kết quả giống những tên côn đồ kia chỉ trong nháy mắt. Rốt cuộc kẻ này là quái vật phương nào.

Lý Thanh Sơn từng bước tới gần, nàng sợ nhũn người, ngay cả lên tiếng xin tha cũng không nói được, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.

Nhưng tiếng bước chân lại đi lướt qua người nàng, hắn chỉ nói:

“Nếu còn lần sau, ta sẽ khiến ngươi một xác hai mạng.”

Là vì nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt kia nên hắn mới lựa chọn ra tay. Bây giờ hắn không khỏi nở nụ cười tự giễu. Đó cũng chỉ là nghiệt chủng mà thôi, con của ma tộc tất nhiên vẫn là ma tộc, sinh ra ở nơi quỷ quái này còn chẳng bằng không được sinh ra.

Nhưng Minh giáo là cái quỷ gì?

Thiếu nữ sững sờ, mất một lúc lâu mới hoàn hồn. Dùng hai tay sờ vào bụng hơi nhô lên, hoàn toàn không hiểu nổi suy nghĩ của nam nhân tên “Lôi Phong” này.

Đứa bé trong bụng nàng là của một Ma tướng, đã phế bỏ không ít công phu của nàng. Có thể mang nó tới Dục Anh đường để bán với giá cao. Vì nàng sợ hỏng mối mua bán này nên mới liều mạng phản kháng, nếu không thì chơi đùa chút với mấy tên côn đồ kia cũng không sao.

Nói chung bên trong chắc chắn có âm mưu lớn!

Lý Thanh Sơn đi vài vòng quanh thành thị, không ra tay khi thấy chuyện xấu, cũng không tìm thấy Tiền Dung Chỉ nữa.

Mỗi lần đều cảm giác sắp tới gần nàng ta, nhưng không hiểu sao lại thất bại.

Vị trí của nàng ta luôn chập chờn không cố định, khi thì ở hướng đông, khi thì ở hướng tây. Nếu nàng ta không cố tình di chuyển liên tục thì chắc chắn đang có sức mạnh nào đó làm nhiễu loạn vận số, che giấu vị trí của nàng ta.

Khiến hắn cảm thấy vô cùng quái lạ, dù gì hắn cũng là Nhân Tiên, lại còn nắm giữ huyết thống Linh Quy. Rốt cuộc nữ nhân đó đã làm thế nào?

Đúng lúc này, hắn cảm nhận được có một hơi thở đang tới gần. Bèn ngửa đầu lên nhìn, một bóng người gầy gò bay xuống từ trên đỉnh tòa lầu các. Người nọ đeo nghiêng trường đao sau lưng, y phục đen che kín mặt, trên ngực áo thêu một ngọn lửa đang nhẹ nhàng hạ xuống trước mặt hắn. Người nọ đứng nghiêm chỉnh, chắp tay nói:

“Xin hỏi tôn tính đại danh của các hạ là gì?”

“Lý Thanh Sơn.”

Đôi mắt của người mặc đồ đen lóe sáng, càng tỏ ra kính cẩn hơn:

“Giáo chủ chúng ta có lời mời!”

“Minh giáo?”

Lý Thanh Sơn tỏ ra khó hiểu.

“Đúng thế.”

Người mặc đồ đen vô cùng tự hào, không khỏi ưỡn cao ngực lên, kéo mạng che mặt ra:

“Ta là Thanh Dực Bức vương, một trong Tứ vương của Minh giáo, phụng lệnh giáo chủ tới mời các hạ.”

Khóe mắt Lý Thanh Sơn giật giật, thầm xác định một số suy đoán trong lòng. Nữ nhân vô liêm sỉ kia dám đạo văn của hắn. Ừm, tuy rằng chính hắn cũng đạo văn.