Nhưng biểu hiện của Thanh Dực Bức vương này cũng không giống ma tộc, tuy rằng vẻ mặt rất tối tăm nhưng không hề tà ác, ngược lại càng mang theo khí thế hùng hồn.
Thật sự rất kỳ quái! Nghĩ sao cũng thấy kỳ quái, con mụ kia đổi nết rồi ư? Không, chuyện đó không có khả năng!
“Hừm, giáo chủ của các ngươi là ai?”
“Quang Minh vương.”
Trong đôi mắt của Thanh Dực Bức vương tràn đầy sùng kính và lấp lánh.
…
“Quang Minh Vương?”
Lý Thanh Sơn cảm thấy vô cùng hoang đường, nếu con mụ điên kia có thể gọi là Quang Minh Vương thì chẳng phải hắn cũng có thể tự xưng là Phật Tổ Như Lai à. Trên mặt không khỏi lộ rõ vẻ trào phúng.
Thanh Dực Bức vương ngẩng đầu lên nhìn về phía chân trời, giọt mưa vẫn còn đang tí tách rơi xuống, không có lấy một vì sao sáng, cũng không có ánh mặt trời. Dù đang là ban ngày thì Ma Vực cũng chỉ có duy nhất một vầng hắc nhật.
“Đại nhân, ta biết ngươi xem thường những ma tộc đê hèn như chúng ta, thế nhưng trong ma tộc cũng có vô số người trung thực chính nghĩa. Giáo chủ từng nói với chúng ta rằng: Quang minh hiện hữu trong lòng mỗi người, các ngươi chính là ánh sáng của Ma Vực! Dù chúng ta chết trận thì cũng vẫn còn hàng nghìn hàng vạn người đứng ra đấu tranh với cái ác!”
Lý Thanh Sơn ngẩn người, lời nói này chân thành từ tận tâm can, không thể lầm được. Một nhân vật như này, đừng nói là ở Ma Vực, dù là ở thế giới bình thường cũng rất hiếm thấy. Vì thế hắn vỗ vai người kia, nói:
“Ngươi là người tốt, mau dẫn ta đi gặp giáo chủ của ngươi đi!”
Tiền Dung Chỉ, để ta xem ngươi lại định làm gì.
“Được!”
Thanh Dực Bức vương mở rộng đấu bồng bay lên trời, bay xuyên qua màn mưa tựa như một con dơi, bay nhanh về phía biên giới tòa thành.
Tiếng nước mưa rào rào đinh tai nhức óc, nước dơ chảy ra khỏi tòa thành tạo thành một thác nước lớn trút xuống đầm nước khổng lồ, tỏa ra mùi hương gay mũi.
Thanh Dực Bức vương đứng sau lưng Lý Thanh Sơn gật đầu, sau đó thả người nhảy vào trong thác nước lớn.
Lý Thanh Sơn theo sát phía sau. Ngay sau đó, một đống bóng đen to lớn đập vào mặt hắn, những tiếng rít chói tai khiến không khí rung động, hoàn toàn bị che giấu trong tiếng thác đổ.
“Biên Bức!”
Hóa ra những bóng đen kia lại là một đám đại Biên Bức. Hắn nhíu mày, định tiện tay thanh lý luôn.
“Đại nhân, xin đừng làm tổn thương chúng, chúng là trạm gác thiên nhiên. Hầy, thật ra chúng vốn là ma tộc, do bên trên không thể sống nổi nên mới lưu lạc tới mức phải xuống dưới mạch nước ngầm lấy rác làm thức ăn, dần dần bị ma hóa.”
Có lẽ do được phong là Thanh Dực Bức vương nên hắn có cùng tâm trạng với những ma tộc bị ma hóa thành dơi này. Hắn chỉ tỏa ra khí thế áp bức khiến đám dơi không dám tấn công, chỉ dám cáu kỉnh bay vòng xung quanh.
Lý Thanh Sơn nhận ra trên người đám dơi này vẫn còn giữ lại đặc thù của nhân loại. Có nam có nữ, có già có trẻ, nhưng khuôn mặt dữ tợn ấy lại không phải của con người. So ra thì trong mắt vẻ đồng tình trong mắt vị Thanh Dực Bức vương này lại khiến hắn cảm thấy kinh ngạc hơn.
Đi xuyên qua đàn biên bức đen kịt, khoảng không trước mắt trở nên rộng lớn sáng sủa hơn. Phía trước xuất hiện một lối đi rộng rãi, làm hắn nhớ lại hang động dưới lòng đất với đường đi rắc rối phức tạp khi còn ở Thanh Châu.
Tuy nhiên nơi này được tạo ra bởi con người, đá tảng xây dựng vừa khớp, vòm hang cao hơn mười trượng. Nếu không nói về vấn đề xấu đẹp thì tòa Ma Đô này khá hùng vĩ phi phàm, còn đồ sộ hơn bất kỳ tòa thành nào hắn từng thấy.
Sau khi tiến vào con đường tới lòng đất, Thanh Dực Bức vương cũng thả lỏng hơn nhiều. Hắn vừa dẫn đường vừa giới thiệu:
“Đại nhân, tuy nơi này là Thao Thiết giới, nhưng tất cả Ma Đô ở Ma Vực đều do các đồ tử đồ tôn của Ma Thần chủ trì xây dựng, thứ họ am hiểu nhất chính là xây dựng cơ quan khí giới. Khi xây dựng mạch nước ngầm, họ còn đào đất đá xây dựng thành cao lầu. Giáo chủ đã nói, thực ra ma tộc bọn ta rất thông minh cần cù, chẳng qua bị kẻ xấu tẩy não lợi dụng, bị che mất bản tâm mà thôi.”
“Ừm, nói có lý.”
Lý Thanh Sơn gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ: Bản tâm của các ngươi không phải ma tâm à, ngươi như vậy càng giống bị tẩy não lợi dụng hơn. Chắc chắn giáo chủ nhà các ngươi có ý định khác, tới lúc quan trọng khẳng định sẽ bán đứng các ngươi.
Sau lưng chắc chắn vẫn còn âm mưu lớn!
“Ngươi nói nơi này là Thao Thiết giới, là địa bàn của Thao Thiết Ma Thần, vậy mà các ngươi lại không bị trấn áp.”
Bây giờ hắn đều vô cùng cảnh giác với tất cả Ma Thần, đừng nói là chính Ma Thần, mà ngay cả các Tà Thần cũng vô cùng khó đối phó. Cũng nhận ra bên trong chắc chắn có âm mưu, Tiền Dung Chỉ chỉ là một Ma Hoàng nhỏ bé, dựa vào đâu dám chống lại thế lực lớn chứ.
“Đa tạ đại nhân quan tâm, hàng vạn năm qua nơi này đã được xây dựng mở rộng thêm vô số lần, sạt lở bỏ hoang, địa hình phức tạp, đã hoàn toàn trở thành một mê cung. Vả lại nơi này có sức mạnh của Hỗn Độn Ma Thần thẩm thấu, nếu không có người dẫn đường thì dù có là Ma Vương cũng sẽ lạc đường, cuối cùng bị vây trong này tới chết. Đám phế vật trên mặt đất muốn tìm ra chúng ta thì phải đánh đổ cả Ma Đô, đào hết trăm dặm xung quanh thì may ra.”