Lý Thanh Sơn giảng công pháp xong, bắt đầu rơi vào suy tư.
Các loại biến hóa trong Thần Ma Cửu Biến lúc bắt đầu đều rất dễ dàng, nhưng càng về sau càng khó khăn. Ngay cả hai loại Ma biến phù hợp với tính cách hắn như Hổ Ma, Viên Ma tới giờ còn lâu mới có thể đại thành.
Dù tâm tính phù hợp thế nào đi chăng nữa cũng chỉ là một phần của tu hành, bên ngoài phải tích lũy tài nguyên, bên trong tâm trí phải thông suốt. Hai thứ này không thể thiếu một được.
Nếu nói về tâm tính thì Kỳ Lân Biến là loại không phù hợp với hắn nhất, cũng là loại biến hóa tu hành khó khăn nhất, mà từ khi bắt đầu đã rất khó khăn. Đột phá lên được tầng thứ nhất, tầng thứ hai, tầng thứ ba đã vô cùng khổ sở rồi.
Làm hắn không khỏi nhớ lại khi mới tu luyện Ngưu Ma và Hổ Ma ung dung nhường nào. Với cảm ngộ và tài nguyên bây giờ của hắn, không biết đã lớn hơn ngày xưa biết bao nhiêu lần nữa.
Vì thế hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến trường kì, tới khi bất ngờ tiến vào Cực Lạc Tịnh Thổ mới bắt đầu tăng mạnh.
Tất nhiên công lao lớn là từ thiên đường Kỳ Lân, cũng như công lao của Quy Khư đối với Linh Quy, một thế giới có ảnh hưởng quá lớn lên biến hóa, thậm chí có thể gọi là hoàn cảnh quyết định con người.
Dù sức mạnh thân thể tới đâu, khi so với năng lượng do hoàn cảnh nắm giữ chẳng khác nào giọt nước giữa biển khơi. Nếu là loại ý chí thế giới mạnh mẽ có thể quyết định luôn cả cách sống sót của mọi người.
Nếu một người sinh ra ở A Tu La Đạo, nhưng không muốn tranh giết với người khác thì dù người đó có là thiên tài đi chăng nữa cũng sẽ bị bóp chết. Hoặc ngay từ đầu đã không được coi là thiên tài.
Nữ nhân Tiền Dung Chỉ này khi ở thế giới Cửu Châu, tư chất thuộc dạng miễn cưỡng chấp nhận là một kỳ tài tuyệt thế ngàn năm khó gặp. Chỉ cần không ngã xuống thì chắc chắn có thể trở thành Tà Thần.
Còn nữa, vì hắn đã là chúa tể của ý chí ở Ngũ Châu thế giới, nên năm xưa khi quen biết những người kia đã giúp họ tiến bộ thần tốc. Ví dụ như Dư Tử Kiếm, Như Tâm và Hàn Quỳnh Chi. Hắn không nhất thiết phải để ý từng chút một, chỉ cần tình cảm có khuynh hướng tốt với họ thôi cũng có thể tạo ra ảnh hưởng lớn.
Nếu hắn không tới Quy Khư một chuyến thì chắc chắn Linh Quy Biến của hắn không thể đại thành như bây giờ.
Quy Khư không chỉ gây ảnh hưởng tới tính cách của hắn, điều chỉnh khiến hắn phù hợp với Linh Quy nhất mà còn liên tục cung cấp tài nguyên cho hắn.
Tuy rằng cái giá phải trả chính là toàn bộ ký ức, còn suýt nữa bị hủy hết toàn bộ các loại biến hóa khác, nhưng mọi chuyện rất đáng giá. Càng về sau tu hành càng khó, sức mạnh cũng ngày càng lớn hơn, vì thế mới giúp hắn vững vàng đi tới cảnh giới hiện tại.
Không chỉ có được tính cách mới và tài nguyên, hắn còn có được số mệnh.
Nói về số mệnh thì vô cùng mịt mờ, nhưng cũng rất chân thật. Nếu một người bình thường có quý nhân tương trợ, người đó khẳng định làm gì cũng thuận buồm xuôi gió. Còn nếu người đó có được sự quan tâm và giúp đỡ của cả thế giới thì sao?
Khi Tiền Dung Chỉ tranh chấp với Tự Long, Tự Long chuẩn bị chạy tới Ma Vực thì rơi vào tay Lý Thanh Sơn. Đó chắc chắn không phải ngẫu nhiên.
Lại nói tới Minh giáo, nếu một Ma Hoàng khác nghĩ ra ý định tương tự cũng không dám thực sự làm, nếu không đã bị người khác săn tìm lột da rút xương từ lâu rồi.
Nhưng ngay cả Lý Thanh Sơn cũng không thể tính ra được số mệnh của nàng ta, so với những ma tộc khác, nàng ta chẳng khác nào đang ăn gian cả. Không phải gánh chịu trách nhiệm của một Ma Hoàng, nhưng lại có được nhiều lợi ích hơn những Ma Hoàng khác.
Hắc Nhật Ma Tâm bắt đầu rục rịch.
Thứ mà Lý hanh Sơn có được đâu phải tự nhiên mà có, mà là “Thế giới đã nghiên cứu và quyết định rồi, ngươi phải làm Ma Thần vương thứ bảy.”
Lẽ ra hắn nên ngâm một câu thơ ngay: Sống chết vì tổ quốc, đâu thể theo lợi tránh hại. Nhưng ngẫm lại mới thấy hắn thực sự không muốn, hắn đang làm một Hiệp vương, sao có thể chạy tới Ma Vực được?
“Nhưng vì sao? Vì sao Ma Vực lại chọn ta?”
Ban đầu hắn cho rằng là vì các loại Ma biến, dựa vào tâm ma nên được Thiên Ma quan tâm. Nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Hắn khởi động tâm niệm, lông mày rậm nhướng lên, trán giãn ra mọc một con mắt dọc có thể nhìn thấu thiên địa pháp tắc. Nhưng không thể tránh được làm lộ một chút khí tức.
Thanh Dực Bức Vương và Kim Mao Sư Vương vừa đứng dậy đã suýt nữa ngã xuống, họ ngơ ngác nhìn nhau, nói:
“Tà... Tà Thần!”
Ma Vương như bọn họ đã được coi là một kẻ vô cùng mạnh ở Ma Vực rồi, Ma Đế Ma Hoàng thì lại càng ít ỏi hơn.
Tòa thành Ma Đô này có hơn trăm triệu người, Ma Hoàng chỉ có mười mấy vị, ngàn vạn người mới cho ra một Ma Hoàng. Ma Đế thì nhiều hơn một chút, nhưng cũng phải trăm vạn người mới cho ra một Ma Đế.
Về phần Tà Thần thì lại càng xa vời vợi.