Tuy rằng Ma Đế Ma Hoàng rất mạnh, nhưng vẫn sẽ chết trận trên chiến trường. Còn Tà Thần được xem là con cưng của Ma Vực, thường sẽ không chết đi, là sức mạnh trung tâm của cả Ma Vực.

Người thống trị tòa thành Ma Đô này cũng là một vị Tà Thần.

Thanh Dực Bức Vương cảm thấy rất khó tin, lẩm bẩm trong miệng:

“Là khách của giáo chủ, lại còn là một vị Tà Thần!”

Hai mắt Kim Mao Sư Vương lóe sáng:

“Không, có lẽ là Nhân Tiên mới đúng. Nếu không cao hơn Tiên, tôn Thần thì sao có thể sáng chế ra công pháp như này được chứ.”

“Ừ, là Nhân Tiên.”

Thanh Dực Bức Vương gật gù, nhớ lại hồi nãy, vậy mà hắn lại dám hùng hồn kể lể trước mặt một vị Nhân Tiên, lại còn cười cợt tỏ ra bất mãn nữa. Vừa nghĩ đã toát mồ hôi hột với hành động của mình, nếu là Tà Thần thì người này chắc chắn sẽ hành hạ hắn chết đi sống lại.

Nhưng vị đại nhân này không những không trách hắn, ngược lại còn cổ vũ hắn. Đối xử bình đẳng với hắn, quả thực là chuyện rất khó tin. Nghĩ lại thì thấy, đây chẳng phải là điều mà hắn luôn ngóng trông hay sao? Khẳng khái, chính trực, bình đẳng, quang minh.

Kim Mao Sư Vương than thở:

“Giáo chủ có thể mời được Thượng Tiên tới giúp đỡ, còn truyền bá công pháp lợi hại như này chứng tỏ Minh giáo chúng ta có hi vọng rồi!”

“Đúng, có hi vọng rồi!”

Nghe thấy vậy, trong mắt các ma tộc lóe lên tia sáng hi vọng, đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn Lý Thanh Sơn. Cảm thấy nếu họ được vị đại nhân này dẫn dắt thì chưa chắc đã không thể lật đồ được ách thống trị tàn bạo của Tà Thần quản lý Ma Đô. Về phần mười hai vị Ma Thần thì họ không dám nghĩ tới.

Họ không biết rằng, mục tiêu Lý Thanh Sơn tới đây lần này chính là một vị Ma Thần.

Từ khi hắn bắt đầu bước đi đã không bao giờ quay đầu lại. Vô hình chung đã bước lên một vị trí thật cao, thật xa như vậy rồi. Có lẽ cũng vì thế mà hắn không nhận ra bản thân đã vượt qua chúng sinh từ lâu, bước lên hàng ngũ Thần Tiên.

Hoặc là hắn đã nhận ra được, nhưng vẫn muốn đập nát pho tượng Già Lam thần tướng của mình, không muốn bất kỳ ai quỳ bái cung phụng bản thân.

Thế nên đã khiến đám ma tộc ở đây phải thất vọng rồi. Mục đích hắn tới Ma Vực không phải là để cứu những ma tộc còn sót lại lương tâm như bọn họ, mà là để giải trừ Minh Hà huyết thệ có liên quan tới hắn.

Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ thì được, còn cứu khổ cứu nạn, phổ độ chúng sinh thì thôi miễn. Hắn không tới Ma Vực để làm Chúa cứu thế.

Kỳ Lân rảo bước, thương xót chúng sinh.

Nhưng hắn không biết cái gì gọi là thương hại, không thương hại chính mình, cũng không thương hại người khác. Đó là chỗ khốc liệt của Hổ.

Tuy nhiên vào rất nhiều năm trước, thiếu niên cũng từng rơi nước mắt vì một đứa nhỏ không có nhà để về, mà đứa nhỏ đó chính là Tiểu An.

Đó là ngoại lệ duy nhất của hắn.

Lý Thanh Sơn sử dụng Thần Nhãn quét mắt nhìn vài vòng, nhìn rõ được vận chuyển của pháp tắc Ma Vực, nhưng mãi vẫn không hiểu được vì sao. Thiên địa pháp tắc quá to lớn và phức tạo, biện pháp của hắn chẳng khác nào thầy bói xem voi, căn bản không thể hiểu rõ được bản chất.

Vì vậy chỉ còn sót lại một cách cuối cùng.

Hắn nhanh chóng biến hóa thành thần thú Kỳ Lân, bốn vó lăng không, sừng hươu mở rộng ra sau, lông bờm bay phấp phới, lớp vảy xanh tươi.

Sau đó hắn lập tức kinh ngạc trợn to mắt, nói:

“Chuyện này sao có thể xảy ra được?”

Ngay khi hắn vừa biến hóa, ma khí cuồn cuộn hội tụ về phía hắn, thiên địa pháp tắc bắt đầu vặn vẹo. Xưa nay ý chí Ma Vực luôn tràn ngập ác ý, vậy mà bây giờ lại hân hoan tựa như một người mẹ chào đón đứa con đi làm xa về.

Theo cảm nhận của Tiền Dung Chỉ, ý chí Ma Vực tụ tập trên người hắn như lúc Thiên Ma giáng lâm.

Không, hắn không phải đứa con Thiên Mệnh, mà hắn chính là kẻ thống trị Thiên Mệnh!

Tuy nhiên Lý Thanh Sơn không hề cảm thấy thoải mái chút nào, từng mảng vảy trên người hắn bị ma khí nhuộm thành màu đen. Thanh Kỳ Lân hóa thành Hắc Kỳ Lân, hắc giác hắc lân, ánh mắt ôn hòa như hươu dần trở nên tàn khốc lạnh lùng.

“Thiên địa bất nhân, vạn vật vi sô cẩu.”

Đó từng là khẩu hiệu mà mấy triệu ma tộc từng hò hét khi đánh trận bên ngoài Hắc Vân Thành.

Mà con Hắc Kỳ Lân này tất nhiên chính là hóa thân của câu nói đó.

Ban đầu, tuy Lý Thanh Sơn không thương hại ma tộc, nhưng cũng có lòng đồng tình. Còn bây giờ chút đồng tình ấy đã biến mát hoàn toàn, hắn chỉ lạnh lùng đảo mắt nhìn thoáng qua, tựa như đang nhìn những vật chết.

Khẽ hít một hơi, những ma tộc bên trong Thần điện, kể cả nam nữ già trẻ, mạnh hay nhỏ yếu đều như cọc gỗ bị chặt bỏ ào ào ngã xuống đất, hoàn toàn tắt thở.

Chỉ có Tiền Dung Chỉ còn chống đỡ được, vì thế Hắc Kỳ Lân cất bước đi về phía trước.

Mỗi một bước chân đều in dấu chân xuống mặt đất, tựa như muốn đạp nát bấy vạn vật chúng sinh.