Thần điện rung chuyển mạnh mẽ, nền đất nứt toác nhằng nhịt khắp nơi, sau đó sụp xuống khiến toàn bộ Ma Đô lung lay. Hàng tỉ ma tộc sống trong Ma Đô cũng cảm nhận được, bọn họ không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Càng là kẻ mạnh thì càng cảm nhận rõ ràng được sự khủng bố này.

Đây đâu còn là thần thú nữa, rõ ràng là quái vật cực kỳ hung ác.

Xuyên qua những tòa lầu cao chót vót xám xịt, tại nơi sâu xa nhất trong khu rừng của tòa thành, vị Tà Thần thống trị Ma Đô đột nhiên ngồi bật dậy, cau mày nhìn chằm chằm vào trận rung chuyển của mặt đất dưới chân.

Tòa thành Ma Đô này có đại trận trấn áp, chưa bao giờ xảy ra địa chấn rõ ràng tới thế. Chắc chắn sâu trong lòng đất đã xảy ra chuyện gì đó! Không lẽ là đám chuột nhắt trong cống ngầm kia, nhưng sao có thể xảy ra chuyện gì được? Bọn chúng không thể có sức mạnh mà ngay cả hắn cũng cảm giác bị uy hiếp như vậy được.

“Xem ra không thể mặc kệ được nữa, nguyên liệu nấu ăn đã được nuôi béo, nên cho lên bàn ăn thôi! Hừ!”

Hắc Kỳ Lân dồn Tiền Dung Chỉ vào góc tường, cúi đầu dùng mũi ngửi khí tức trên người nàng ta.

Tiền Dung Chỉ choáng váng như uống rượu sau, hơi thở sinh mạng nhanh chóng trôi ra khỏi người nàng ta. Nhưng trên mặt nàng ta không có vẻ gì là sợ hãi, ngược lại còn dõi đôi mắt mê ly lên nhìn Hắc Kỳ Lân.

“Thú vị... Hít!”

Đang mỉm cười thì đôi môi đỏ tươi đột nhiên nứt ra to như chậu máu, sau đó hóa thành một con Độc xà sặc sỡ bảy màu, cắn mạnh vào cổ Hắc Kỳ Lân. Bốn cái răng nanh sắc nhọn đâm xuyên qua Hắc Kỳ Lân, truyền toàn bộ nọc độc vào.

Hắc Kỳ Lân cực kỳ đau đớn rít lên thành tiếng, lắc mạnh đầu. Hắc Kỳ Lân và Độc xà bắt đầu lao vào đấu đá.

Rầm rầm rầm rầm! Liên tiếp đâm gãy vài cây cột trong Thần điện, cả tòa Thần điện lung lay sắp sụp.

Bàn chân trước bên phải của Hắc Kỳ Lân nâng lên giẫm vào lưng Độc xà, máu tươi bắn tung tóe, thân xà đứt thành hai đoạn!

Xoẹt xoẹt! Xà huyết văng xuống đất tạo thành từng cột khói độc, khi văng lên người Hắc Kỳ Lân lại chảy xuống như nước, không tạo ra chút ảnh hưởng nào.

Nửa thân Độc xà treo trên người Hắc Kỳ Lân, sự sống trôi đi nhanh chóng, có chết cũng không há miệng nhả ra.

Hắc Kỳ Lân há cái miệng rộng phủ đầy răng nhọn, cắn phập một cái thật mạnh vào bảy tấc trên thân Độc xà, sau đó giằng ra muốn xé nát nó.

Đôi mắt tối đen như bóng đêm dần xuất hiện vẻ giãy dụa. Cảm giác đau đớn vừa khiến hắn nổi giận, vừa giúp hắn tỉnh táo lại.

Tựa như vừa tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng, hắn đảo mắt nhìn xung quanh, lỗ mũi phun ra hai luồng không khí thật dài.

Những ma tộc đã chết liên tục phát ra những tiếng rên rỉ, sau đó mở to hai mắt. Không ai xảy ra chuyện gì cả.

Độc xà khổng lồ nhân cơ hội gắn lại hai đoạn thân thể bị cắt đứt, sau đó hóa lại về hình người. Nàng ta cuộn mình trong góc tối, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn bày ra vẻ mặt cười như không cười nhìn Hắc Kỳ Lân.

Hắc Kỳ Lân phẫn nộ gẫm khẽ, vảy trên người rút đi nhưng đôi mắt vẫn đen nhánh như cũ, không có một chút tròng trắng nào.

Hắn nửa quỳ dưới đất, đột nhiên nâng tay ấn chặt lồng ngực, thôi thúc Linh Quy Biến để trấn áp Kỳ Lân đang phẫn nộ. Lúc này con ngươi của hắn mới trở về bình thường, đôi mắt trắng đen rõ ràng đang vô cùng khiếp sợ.

Động đất ở Ma Đô dần dần lắng xuống.

“Giáo chủ!”

Hai pháp Vương ngạc nhiên nhìn mặt Tiền Dung Chỉ, dường như đây là lần đầu tiên họ thấy nàng ta chật vật như vậy.

Tiền Dung Chỉ mệt mỏi phất tay với họ:

“Tất cả lui ra đi!”

“Tuân lệnh!”

Đám ma tộc không dám chống đối, liên tục lui ra ngoài.

“Không sao chứ!”

Tiền Dung Chỉ dịu dàng nói:

“Bị Khổ Xà cắn rất đau.”

Vừa nói vừa liếm đôi môi tái nhợt, tựa như đang thưởng thức dư vị còn sót lại.

“Khổ Xà?”

Lý Thanh Sơn sờ lên cổ, trên da vẫn còn bốn vết đỏ. Cảm giác đau đớn này còn nặng hơn cả Địa Ngục cực hình, giờ hắn nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi không thôi. Nhưng may mà bị cắn nên mới đánh thức hắn đúng lúc, nếu không hậu quả rất khó lường.

Ma Vực cũng muốn đồng hóa hắn.

“Khổ tập diệt Đạo, Phật gia tứ Đế. Đó là câu nói Tiểu An dạy ta.”

Tiền Dung Chỉ mỉm cười giải thích, sau đó tò mò hỏi hắn:

“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Thanh Sơn cau mày, chỉ tay về phía cửa ra vào:

“Chuyện này không liên quan tới ngươi, ngươi cũng ra ngoài đi!”

“Được, ta sẽ cho người phong tỏa nơi này, sẽ không để ai tới làm phiền người. Chờ sắp xếp được văn điệp thông quan sẽ tới gặp ngươi.”

Tiền Dung Chỉ nhẹ nhàng rời đi, tâm trạng dường như rất vui vẻ. Thậm chí nàng ta còn ngâm nga tiếng cười khẽ, như thể biến thành một con người khác vậy.

Đảo mắt cái trong cung điện trống rỗng chỉ còn lại một mình Lý Thanh Sơn.